pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.

y rớt vào bàn tay anh ta hoặc chỉ như là một cái túi ni lông đựng đồ ăn đã sử dụng mà thôi.
Trong khoảnh khắc ấy, lòng tự tôn của Liêu Vi Nhi đã bị Hạ Thất Lăng giẫm nát hoàn toàn. Cô ấy không nói điều gì, chỉ giương to đôi mắt đã đỏ lên và long lanh bởi nước mắt.
Hạ Thất Lăng quả nhiên độc ác và xấu xa đến mức không thể ngờ được! Không ai biết được anh ta có thể đối xử với người con gái mà mình đã bỏ bao công sức theo đuổi như vậy? Thậm chí ngay cả người con lớn lên bên anh ta bao năm như tôi đây cũng không thể đoán ra được.
“Hừ, đừng có dùng biểu cảm ai oán này nhìn tôi!”, anh ta nghiêng nghiêng đầu nhìn cô ta, vẫn cười như chẳng có chuyện gì xảy ra, “Tôi chẳng có đam mê gì khác ngoài việc bắt chước tác phong đối nhân xử thế của người khác, Chỉ có điều, trước đây cô giẫm lên mu bàn tay của người khác, còn tôi bây giờ, đang giẫm lên sự kiêu ngạo và lòng tự tôn của cô!”
Lúc này, nước mắt đã nhạt nhòa trên khuôn mặt của Liêu Vi Nhi. Đột nhiên đôi mắt nhạt nhòa lệ ấy mở to ra như vừa nhớ ra chuyện gì đó.
Trước sự châm chọc của Hạ Thất Lăng, tôi bất giác rụt tay lại sau lưng, nhẹ nhàng mân mê lên vết sẹo hình con rắn trên mu bàn tay. Vết sẹo ấy, vẫn còn khiến cho tôi phải đau thấu tim gan như vậy…
Dòng suy nghĩ… lại trở dần tìm về quá khứ.
***
Mùa thu năm ngoái, Hạ Thất Lăng bị phong hàn, ho rất dữ dội, vì vậy mỗi buổi trưa tôi đều phải qua lại giữa hai trường, trường tôi và trường của Hạ Thất Lăng, để mang canh đã hâm nóng đến cho anh ta. Vốn dĩ anh ta có thể tự mang đến trường từ sáng, nhưng dù sao anh ta cũng là một công tử giàu sang, ai lại chịu động tay làm mấy việc này. Thế là tôi nghiễm nhiên trở thành con lừa chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy qua chạy lại giữa hai trường.
Bất đắc dĩ, mỗi ngày tôi đều phải hâm nóng canh cho anh ta rồi vội vội vàng vàng lao đến trường Yên Đằng, bởi vì tôi còn phải về trường để vào lớp.
Hôm đó, trường Yên Đằng đặc biệt náo nhiệt, đâu đâu cũng thấy giăng đèn kết hoa. Nhìn tấm băng rôn quảng cáo màu đỏ to đùng giữa đại sảnh tôi mới biết hóa ra đài truyền hình nổi tiếng trên toàn quốc sẽ về trường Yên Đằng tổ chức hoạt động tuyển chọn thần tượng. Có thể nói đây chính là một cơ hội duy nhất cho mỗi học sinh trường này. Nếu được lựa chọn, có thể được họ tài trợ, từ đó cuộc sống một bước lên tiên, trở thành ngôi sao mới nổi tiếng khắp trong và ngoài nước.
Chiếc băng rôn màu đỏ bay phần phật trong gió, dường như đang dự đoán một tương lai sáng lạn, chói lòa cho các cậu ấm cô chiêu của trường.
Tôi đang mải nghĩ đến việc mang canh đến cho Hạ Thất Lăng, nào ngờ càng vội càng dễ hỏng việc. Dưới gốc cây cổ thụ trên con đường nhỏ dẫn vào trường, tôi bị một tên béo đang phóng như bay đụng phải, nắp cặp lồng canh rơi ra, trong phút chốc, nước canh đổ đầy vào quần áo tôi.
Chết rồi, đồng phục của tôi… đồng phục của tôi bẩn như vậy, làm sao mà về trường bây giờ? Mau… mau vào nhà vệ sinh rửa sạch! Ai dà, không biết canh đã bị đổ hết chưa nữa! Tí nữa Hạ Thất Lăng không có canh uống thì làm thế nào…
Tôi vô cùng rối trí, liền thò đầu vào trong cặp lồng xem thử.
“Á…”, đến đúng cửa nhà vệ sinh, tôi kinh ngạc hét lên, cùng lúc ấy còn có tiếng kêu lên của hai nữ sinh vừa đi ra từ nhà vệ sinh.
Tại sao họ lại cùng kêu lên với tôi thế nhỉ? Tôi đưa mắt nhìn, thôi chết rồi! Tôi đã đụng phải một cô gái quàng chiếc khăn màu tím, làm cho nước canh đổ hết lên người cô ấy.
“Vi Nhi, trang phục biểu diễn của bạn…”, cô gái cùng đi với cô gái quàng khăn tím kia kinh ngạc thốt lên, mặt mày trắng bệch không còn giọt máu.
Tôi tóm chặt lấy tay áo đồng phục, hoảng hốt nhìn những vệt canh trên áo cô ấy đang từ từ loang ra, những giọt nước canh màu vàng còn đang rơi tí tách từ trên những lọn tóc đã uốn xong của cô. Trông bộ dạng cô ấy lúc đó thật thảm hại.
Vốn dĩ, cô ấy trông đẹp và kiêu ngạo như một nàng công chúa.
Nhưng bây giờ…
Biết rằng mình đã mắc tội lớn với cô ấy, tôi hốt hoảng cúi đầu lắp bắp: “Xin… xin lỗi! Tôi…”
“Bốp!”, không đợi tôi nói hết, một tiếng động lớn chát chúa vang lên sát bên tai tôi.
Trong giây lát, cảm giác rát bỏng lan tỏa trên nửa khuôn mặt tôi.
Tôi đưa tay lên ôm mặt, ngước mắt nhìn lên chỉ thấy những ánh mắt như tóe ra lửa đang ngấu nghiến nhìn tôi.
“Cái con chết tiệt này ở đâu chui ra đây, dám làm bẩn hết quần áo của Vi Nhi? Mày làm hỏng hết việc lớn của bọn tao rồi! Mà hình như mày là học sinh của trường bình dân thì phải!”. Cô gái có chiếc kẹp hình con bướm đứng bên cạnh cô gái quàng khăn màu tím nhìn tôi dò xét rồi rút ra kết luận. Sau đó, bọn họ hướng những con mắt khinh thường nhìn tôi: “Đồ chết tiệt, trường Yên Đằng là ngôi trường sang trọng, tôn quý, đây là chỗ cho mày tự tiện ra vào hả?”
Chưa nói dứt lời, cô ta đã nắm lấy tóc tôi mà kéo, thế rồi một bàn tay giơ lên cao, hung hãn giáng xuống má tôi, hết bên này đến bên khác, sau đó họ dùng sức đẩy tôi ngã đập vào tường.
“ Vi Nhi, giờ phải làm sao? Buổi biểu diễn chuẩn bị bắt đầu rồi, nhưng áo khoác, khăn quàng, tóc của cậu bị bẩn như vậy… Khổ nỗi chúng ta lạ