XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341396

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.

hư trước nữa, đồng thời cố gắng hết mức có thể để tiếp cận với thế giới riêng của cậu, mỉm cười tươi rói trước ánh mắt lạnh lẽo của cậu…
Trong giờ học, ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu. Giờ giải lao, cô âm thầm đi cùng cậu ấy lên lối cửa thoát hiểm, lặng lẽ lắng nghe tiếng gió thổi qua. Tan học, cô lặng lẽ đi phía sau cậu, cùng cậu qua đường hầm, đi lên đường lớn…
Tất cả đều yên tĩnh và hiền hòa như vậy. Thế nhưng, một giấc mộng êm đềm như thơ ca rồi cũng sẽ có lúc bị phá vỡ.
“Sao cậu cứ đi theo tôi thế?”, đúng lúc cô cũng rẽ sang đường, Y Tùng Lạc đột nhiên nhìn thẳng vào mắt cô, bực bội nói. Chắc chắn cậu ấy đã phát hiện ra cô luôn đi theo sau mình.
“Tôi…”, đối diện với ánh mắt sắc lạnh kia, cô vội vàng cúi đầu bối rối. Rồi đột nhiên cô ngẩng đầu lên, mỉm cười nói với cậu: “Có lẽ, chúng ta có thể trở thành bạn bè”.
“Với cậu á? Cậu leo lên nổi không?”, cậu ấy nhìn cô khinh bỉ và lạnh lùng.
“Những người bạn chân chính không phân biệt giàu nghèo, cao sang!”, cô mỉm cười, vẫn nụ cười hồn nhiên, “Tôi tin rằng chúng ta có thể trở thành bạn bè, bởi vì… tôi và cậu cùng cô đơn!”
“Hừ, loại người như cậu lúc nào cũng tự cho mình là đúng!”, cậu ta lạnh nhạt, quay phắt người bỏ đi.
Cô nhìn theo bóng dáng của cậu đang khuất dần, buồn bã nói: “Bởi vì, tôi và cậu giống nhau… đều là những đứa con hoang trong mắt người khác…”
Khoảnh khắc ấy, bước chân dứt khoát của cậu bỗng nhiên dừng lại. Cậu chậm rãi quay đầu lại, nhìn vào cô bé đang nước mắt nhạt nhòa trước mặt.
“Nhưng cậu hạnh phúc hơn tôi nhiều! Hạnh phúc gấp trăm nghìn lần! Bởi vì mẹ cậu đã thành danh, còn mẹ tôi chỉ là một người giúp việc thấp hèn trong nhà họ Hạ. Có lẽ, sẽ có một ngày mẹ sẽ nói cho cậu biết ba của cậu là ai, còn ba của tôi… đã sớm căng buồm ra đi trên con tàu đầy rẫy những âm mưu và chôn thân trong những lời nguyền rủa độc ác! Ông ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại…”, cô nhìn Y Tùng Lạc,giọng nói càng nhỏ, càng như tắc nghẹn lại, khuôn mặt điềm tĩnh, chỉ có nước mắt vẫn tuôn rơi.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim cậu đột nhiên đau nhói, không hiểu là vì những giọt nước mắt long lanh như pha lê của cô hay là vì sự đau khổ ẩn giấu trong nội tâm của mình.
“Vì vậy, cậu phải vui vẻ lên, cần trân trọng những gì mà mình đang có!”, nói dứt lời, cô đeo cặp lên vai, quay người bỏ chạy.
Những bước chân rối loạn nhưng lại làm cho khóe môi của người đứng sau lưng cô nhoẻn cười.
Về sau, An Thanh Đằng không còn lặng lẽ đi theo sau cậu ấy nữa… dường như cô đã an phận trở lại cuộc sống bình thường của mình. Chỉ có điều, thiếu đi những việc đó, tự nhiên cô cảm thấy có chút không quen.
Cô gái ngồi bên cạnh cậu trở nên trầm lắng hơn trước, hay ngẩn ngơ hơn trước. Tuy nhiên, bản tính lương thiện của cô vẫn không chút nào thay đổi. Cô vẫn mỉm cười với mọi người, vẫn giúp bà lao công xách nước, làm vệ sinh.
Có lẽ, cô và cậu ấy hoàn toàn không thể trở thành bạn bè. Cậu ấy là một thiên thần trong sáng, còn cô chỉ là một người phàm thấp hèn, không có đôi cánh trắng muốt, cũng không có ánh hào quang tỏa ra từ cơ thể. Giữa bọn họ, chỉ có một hố sâu ngăn cách mãi mãi không thể nào nhảy qua, hố sâu của thân phận. Cô nhìn lên bầu trời cao, nụ cười đắng ngắt.
Cho dù có cô đơn đến đâu cũng chỉ có thể giẫm lên những chiếc lá vàng rơi rụng trên đường, âm thầm men theo con đường nhỏ trong trường.
“Á”, đột nhiên, trong một nhà kho chứa củi bỏ hoang trong rừng hoa trà, có một cánh tay gầy guộc và bẩn thỉu thò ra, An Thanh Đằng sợ hãi hét lên, giật lùi về phía sau mấy bước. Cô cố nuốt nước bọt, lấy lại bình tĩnh rồi từ từ đi về phía nhà kho, cẩn thận nhìn vào trong khe cửa. Tất cả mọi thứ bên trong, từng giây từng giây lại gần sát đến cô hơn, tim cô đập ngày càng nhanh… “Á!”, cô hét lên, thậm chí còn to hơn so với lần trước. Thế nhưng, lần này cô không nhìn thấy gì hết, trong nhà kho chứa củi, ngoài những cành củi khô mục nát thì hoàn toàn rỗng không. Vừa nãy cô hét lên chẳng qua là để lấy dũng khí cho chính mình.
“Sao lại chẳng có gì thế nhỉ? Rõ ràng lúc nãy còn nhìn thấy có cánh tay người cơ mà! Chẳng lẽ lại là ảo giác của mình, hay là… có ma! Không thể nào, trên đời này làm gì có ma quỷ cơ chứ!”, trái tim cô vẫn cứ đập thình thịch liên hồi, nhưng mà cô tin chắc rằng thế giới này không thể có ma quỷ.
Không nhìn thấy gì dị thường trong căn phòng này, tự nhiên tự cảm thấy không yên tâm. Vì thế cô định sẽ mở toang cánh cửa gỗ mục nát nhưng bị khóa kín kia ra. Cô chạy thật nhanh về nhà tìm một cái kìm rồi vội vàng quay lại. Hít một hơi thật sâu, cô liền dùng kìm cắt đứt ổ khóa đã gỉ sét kia… Cuối cùng cô cũng cắt đứt được ổ khóa, cô lấy chân đẩy mạnh cánh cửa ra, bụi bặm bay ra tứ tung, toàn bộ quang cảnh trong căn nhà kho chứa củi hiện ra trước mắt. Cô lấy tay khua khua bụi bặm ở trước mặt, từ từ đi vào bên trong… lẽ nào mình nhìn nhầm thật! Tại sao chẳng có gì thế này? Đang mải suy nghĩ thì phía sau cô có tiếng động vang lên.
Cô nín thở quay người lại nhìn, “Á…”, tiếng hét hoảng sợ của một cô gái vang lên tận trời c