Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

ao, bởi vì, vào khoảnh khắc lúc cô ngoảnh đầu lại, có một vật thể gì đó tròn tròn như trái bóng, tóc xõa… lao về phía cô.
“Á… tránh ra! Tránh ra mau!”, An Thanh Đằng nhắm tịt mặt lại, cố sức đẩy cái thứ gì đó vừa lao về phía mình ra xa.
“Đau… đau…”, á, sao cái đồ vật kia lại biết nói nhỉ? Cô mở to mắt nhìn, phát hiện ra “cái đồ vật” đó lại có cả mắt, miệng, mũi… nói chung là đầy đủ ngũ quan! Nhưng kì lạ là, trên tay của nó vẫn đang đeo một chiếc xích sắt nặng nề. Điểm khác biệt duy nhất giữa sinh vật này và con người đó là, nó cuộn tròn người lại, trông chẳng khác gì một con cóc. Tiến lại gần hơn để quan sát cho rõ, cô phát hiện hóa ra đó chính là một con người, chắc khoảng năm tuổi, nhưng lại rất khác so với những người bình thường. Nó là một quái thai, một người nhái!
Một đứa bé mới tí tuổi đầu, sao lại bị nhốt ở đây, chịu đựng sự đối đãi không phải với con người như thế này?
“Bạn… bạn là ai? Sao lại bị gi­am ở đây?”, cô bước lên phía trước, thận trọng dò hỏi. Đây đúng là một chuyện kì lạ, trong phòng chứa củi của trường lại đang gi­am cầm một cô gái quái thai! Hình như đã bị nhốt trong này rất lâu rồi. Nhưng rốt cuộc ai đã làm cái việc thất đức này? Mà cô gái kì lạ này là ai?
“Này người bạn nhỏ, sao bạn lại ở đây?”, An Thanh Đằng kiên nhẫn hỏi.
Cô gái người nhái ấy co người lại, ngồi im dưới chân An Thanh Đằng, đôi mắt vẫn còn ánh lên nỗi hoảng sợ và sự đề phòng. An Thanh Đằng đã hỏi mấy câu liền nhưng cô gái ấy đều không trả lời.
“Bố mẹ của bạn đâu? Nhà bạn ở đâu?”, An Thanh Đằng tiếp tục hỏi.
Đúng lúc ấy, hình như cô gái đó đã bắt đầu có phản ứng, cô gái lắc lắc cái đầu, đôi mắt ngây ngô nhìn lên trần nhà, miệng lẩm bẩm: “Bố… bố”
“Bố? Bạn biết bố mình là ai không?”, An Thanh Đằng vội vàng quỳ xuống bên cạnh cô gái, sốt ruột hỏi.
“Bố… bố…”, thế nhưng kết quả chỉ khiến cho An Thanh Đằng thất vọng lên đến tột đỉnh, bởi vì ngoài việc gọi mấy tiếng “bố… bố” ra thì cô gái này hoàn toàn không biết gì khác, hoàn toàn không thể cho An Thanh Đằng bất kì đáp án nào.
Bây giờ phải làm sao? Tình thế thật là tồi tệ…
“Bố… hiệu, hiệu trưởng…”, vào lúc An Thanh Đằng chuẩn bị tuyệt vọng thì cô gái ấy đột nhiên lắp bắp thầy hiệu trưởng.
“Hiệu trưởng, bạn quen với thầy hiệu trưởng sao? Ông ấy là người như thế nào với bạn?”, An Thanh Đằng lại quỳ xuống bên cạnh cô gái người nhái, lắc lắc cánh tay yếu ớt của cô gái.
“Bố… hiệu trưởng… ra ngoài, tôi… ra ngoài…”, lắp bắp mãi, đột nhiên cô gái ấy nhìn cô bắng ánh mắt cầu xin.
“Cô muốn ra ngoài?”, An Thanh Đằng vừa mở to mắt nhìn cô gái, cô gái đã nhảy đến bên cạnh An Thanh Đằng, tóm lấy cánh tay cô, rồi không ngừng cào cào vào đôi giày trắng của cô, dường như đang cố sức van xin cô.
Một người không nói được cái gì, vậy mà lại biết gọi hiệu trưởng! Lẽ nào cô gái ấy quen với thầy hiệu trưởng, hay là cô ấy có quan hệ đặc biệt với thầy? Nếu không, sao lại nhốt một đứa bé mới mấy tuổi đầu vào trong căn nhà bẩn thỉu, tối tăm ấy, giấu nhẹm không để ai biết đến?
Xem ra, phải dẫn cô gái này đến gặp thầy hiệu trưởng thôi! Dù sao chuyện lớn thế này cũng không thể không báo cho nhà trường biết được!
Thế là, An Thanh Đằng liền dẫn cô gái người nhái lên gặp thầy hiệu trưởng.
Lúc này đây, cảm giác thương cảm, xót xa cho một cô gái dị hình bé nhỏ đã vượt qua khỏi nỗi sợ hãi ban đầu.
“Được, em phải ngoan nhé, chị sẽ dẫn em đi!”, An Thanh Đằng thở dài, từ từ gỡ chiếc xích sắt trên người cô gái người nhái ra.
An Thanh Đằng vốn định bế cô gái ấy đi, nhưng cô ấy lắc lắc đầu, lấy tay tóm lấy giày của An Thanh Đằng, miệng mấp máy như trẻ con mới học nói, nhưng người bình thường hoàn toàn không thể hiểu cô ấy đang nói cái gì.
“À, khó khăn lắm mới được tự do, chắc là em muốn vận động cơ thể một chút chứ gì?”, An Thanh Đằng mỉm cười suy đoán, nào ngờ cô gái ấy lại gật đầu thật.
Cứ như vậy, An Thanh Đằng đi xuyên qua các dãy hành lang dẫn đến phòng hiệu trưởng. Một con nhái với hai tay chống xuống đất, nhảy lóc cóc theo sau cô… điều này khiến cho An Thanh Đằng… giống như một thợ săn mang theo con vật cưng của mình vậy.
Lúc đi đến hành lang của trường cũng đúng là lúc nghỉ giải lao giữa trưa. Học sinh các lớp ùa ra như kiến vỡ tổ, thế là chẳng mấy chốc trường học nhốn nháo hết cả lên.
“Thanh Đằng, cháu làm cái gì vậy?”, đột nhiên bà lao công mà An Thanh Đằng hàng ngày vẫn xách nước và dọn dẹp nhà vệ sinh giúp hoảng hốt kêu lên.
“Đâu… đâu có, cháu phát hiện ra một cô bé bị nhốt ở trong nhà kho chứa củi bỏ hoang của trường, vì vậy cháu mới phá cửa cứu cô ấy ra, bây giờ đang định lên phòng hiệu trưởng báo cáo ạ!”, nhìn thấy sắc mặt xanh tái của bà, An Thanh Đằng đột nhiên cảm thấy căng thẳng.
“Cái con bé này…”, bà lao công nhìn cô gái người nhái, đôi môi như đang run lên.
“Bà làm sao thế ạ? Bà biết chuyện của cô gái này đúng không?”, cô bắt đầu cảm thấy bất an như thể mình đã làm sai điều gì vậy.
Bà lao công không nói gì, chỉ cúi xuống ôm lấy cô gái người nhái kia rồi chạy nhanh về phía phòng hiệu trưởng. An Thanh Đằng khôn