XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.

oạt của loại lưỡng cư, dùng cái lưỡi dài để bắt muỗi và côn trùng, dùng hai tay chống xuống đất để đẩy người nhảy về phía trước… có thể nói con bé đã trở thành vua của loài ếch nhái. Mãi cho đến trước khi mẹ nó qua đời, bà ấy mới đưa nó quay lại thế giới loài người, một thế giới vốn thuộc về nó.
Bố của con bé, tức là thầy hiệu trưởng sau khi làm giám định AND xác định quan hệ cha con xong đã chấp nhận con bé, nhưng do tách biệt với cuộc sống loài người quá lâu nên con bé không sao thích nghi được… Con bé có thể gọi đám ếch nhái đến là do đã sống quá lâu trong quần thể động vật lưỡng cư ấy, trên thân cũng tiết ra chất nhầy như ếch nhái, chính là thứ chất dính đặc biệt, mang theo mùi hương đặc biệt của giống loài đã khiến con bé trở thành vua của loài ếch nhái.
Cái mà bố cô gái người nhái ấy cần là thời gi­an! Thời gi­an có thể thay đổi bản chất của cô ấy, cũng có thể khôi phục bản chất con người của cô ấy.
***
“Nghe nói cậu đã làm một chuyện động trời!”, trong lúc hoang mang, bỗng nhiên một cái bóng chắn ngang trước mặt cô. Là Y Tùng Lạc! Thật là đáng ngạc nhiên, cậu ấy lại chủ động bắt chuyện với cô.
“Ơ… tôi chỉ là một người ngoài cuộc, không biết rõ lắm về cả câu chuyện. Bà lao công vừa đi xong, cậu muốn biết thì đến hỏi bà ấy đi!”, nói xong, An Thanh Đằng mỉm cười tiếp tục bước đi.
Thiên sứ trong giấc mơ của cô không hề có ý giữ cô lại, có thể cậu ta từ trước tới nay vẫn lạnh lùng như vậy, lạnh lùng đến mức khiến cho cô nản lòng.
Chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến cho cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Đi men theo hành lang, tinh thần vô cùng hoang mang. Đến khi định thần lại, cô mới phát hiện ra mình đã đến cửa thoát hiểm, nơi mà Y Tùng Lạc vẫn thường ngồi.
Lẽ nào đi lâu như vậy mà vẫn không thoát khỏi sự lưu luyến với anh ta sao? Cô cúi đầu, nụ cười đắng chát.
“Đây là địa bàn của tôi”, đột nhiên có giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng, “Gần đây toàn bị cậu chiếm lĩnh mất!”
“Là cậu…”, cô quay đầu lại, chăm chú nhìn vào cậu ta.
“Nhưng tôi người lớn không chấp mấy chuyện nhỏ nhặt đó!”, cậu ta nói dứt lời, cô liền nhoẻn miệng cười.
Lần đầu tiên, một người lạnh lùng như cậu ta cũng có những biểu hiện đáng yêu đến như vậy!
“Này, cái này cho cậu!”, bỗng nhiên một cái kem mát lạnh hiện ra trước mắt cô, là của Y Tùng Lạc đưa cho.
Cô mở to đôi mắt, mỉm cười bối rối. Cô liền đưa tay đón lấy: “Cậu đúng là một chàng trai kì lạ!”, cô ngẩng đầu nhìn cậu bạn đang ngồi bên cạnh, nụ cười hồn nhiên nở trên môi, “Luôn mang đến cho người khác những kinh ngạc…”
“Cậu cũng vậy!”, cậu ấy nhìn cô, quả quyết nói: “Có những lúc, cậu rất tùy tiện! Giống như những con thiêu thân, dùng sức mạnh tiềm tàng trong cơ thể để lao vào ngọn lửa, đốt cháy thế giới này!”
Nói dứt lời, hai người cùng cúi đầu, miệng nhoẻn cười vui vẻ.
Một cơn gió mùa hạ nhẹ nhàng thổi qua, hai đứa trẻ ngồi ở cửa thoát hiểm trên tầng thượng, hai chân đung đưa trong không trung, mải mê mút cây kem mát lạnh. Lúc này đây, dường như khoảng cách hàng vạn năm ánh sáng giữa họ đã được thu hẹp lại, giống như hai con kiến đi về hai hướng khác nhau rồi bỗng nhiên gặp lại sau rất nhiều năm sau đó, chúng vui vẻ thò những cái xúc tu ra, kể cho nhau nghe những câu chuyện bất diệt về tình yêu.
“Kìa, cậu mút chậm thế, kem chảy ra đầy tay rồi kìa!”, cô gái nhỏ mỉm cười nhắc nhở cậu bé đang ngồi cạnh.
“Ờ!”, cậu bé ngạc nhiên thốt lên, sau đó lấy chiếc khăn tay trong túi mình ra.
Nào ngờ, cô gái nhỏ đã tóm lấy bàn tay cậu, rồi thè lưỡi ra, liếm sạch những vết kem chảy ra trên tay cậu.
“Cậu ở bẩn thế!”, cậu bé ngạc nhiên thốt lên trước hành vi đặc biệt này của cô.
“Đừng sợ! Như vậy thì tay cậu sẽ vĩnh viễn còn sót lại mùi vị nước bọt của tôi! Đây là món quà đầu tiên, cũng là món quà duy nhất tôi dành tặng cậu! Mặc dù nó không đáng giá nhưng nó lại là món quà có một không hai trên đời này!”, cô nhìn sâu vào đôi mắt của cậu, nhoẻn miệng cười thân thiện.
“Đồ ngốc! Mất vệ sinh quá đi! Làm thế cậu sẽ không khỏe mạnh được đâu!”, cậu ấy cau mày, lườm cô một cái, nhưng hơn hết vẫn là một sự yêu thương ánh lên trong ánh mắt.
Mùa hè, những nụ hoa từ từ hé mở, những cơn gió mát nhẹ nhàng thổi qua… Một cậu thiếu niên với mái tóc màu bạc bay bay trong gió, nhẹ nhàng đứng phía sau bọn họ, đôi mắt lạnh lùng quan sát mọi thứ. Khuôn mặt của cậu rất tĩnh lặng, không một chút gợn sóng, thái độ kiêu ngạo quen thuộc. Cậu đứng trong ánh hoàng hôn rực rỡ, cô độc và lạnh lẽo.
Tử thần!
“Đằng Nhi của tôi, đừng mê muội! Cảnh tượng này chỉ là một phần tăm tối trong quá khứ, một ánh dương tàn màu đỏ rực còn sót lại…”, cậu ta nhoẻn miệng cười, hai tay đút vào túi và lặng lẽ bỏ đi.
Về sau, Y Tùng Lạc và An Thanh Đằng trở nên vô cùng thân thiết.
Cô dẫn cậu ấy đi chơi, cả hai cùng chơi nhảy lò cò, nặn đất sét… Nhưng nơi mà họ hay đến nhất vẫn là ngọn núi phía sau trường tiểu học Hoa Điền, ở nơi ấy có những con đường ngập tràn lá khô, có những chú chim nhỏ bay đến sinh sống, hát ca, quan trọng hơn nữa đấy là nơi họ đã lập bia mộ cho con ki