Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/586 lượt.
o trên vai Lăng Húc, hàm hồ hỏi: “Lăng Húc?”
Lăng Húc nói: “Là em.”
Lăng Dịch trầm mặc một khắc, đột nhiên khẽ ngẩng đầu hôn lên cổ Lăng Húc, thậm chí nhẹ nhàng mút vào một chút.
Lăng Húc phản ứng thực lớn, dường như là lập tức đẩy Lăng Dịch ra.
Lăng Dịch vốn đứng không vững, ngã ngồi trên mặt đất.
Lăng Húc sửng sốt, lập tức tiến lên đỡ Lăng Dịch đứng dậy.
Mãi cho đến khi vào trong nhà, Lăng Dịch không có bất luận hành động thoát tuyến nào.
Lăng Húc đỡ Lăng Dịch ngồi ở trên ghế sa lông, chính mình đi phòng bếp rót cho anh một ly nước. Nhưng lúc đưa ly nước đến trước mặt Lăng Dịch, Lăng Dịch lại không chịu nhận.
“Anh…” Lăng Húc nhẹ giọng gọi anh.
Lăng Dịch đột nhiên giơ tay lên nắm chắc tay Lăng Húc, Lăng Húc giãy dụa muốn rút tay về lại không thể thành công, cậu không ngờ Lăng Dịch uống say sức lực sẽ lớn như vậy.
Trong lúc giãy dụa, ly nước trong tay Lăng Húc nghiêng rớt trên mặt đất, lúc cậu muốn nhặt ly nước lên, bị Lăng Dịch xoay người đặt ở trên ghế sa lông.
Thân thể Lăng Dịch hoàn toàn áp lên người Lăng Húc, anh cúi đầu, động tác mềm nhẹ mà hôn môi Lăng Húc một cái.
Lăng Húc đang muốn phản kháng, đột nhiên nghe Lăng Dịch ghé vào lỗ tai cậu gọi: “Tiểu Húc.”
Động tác của cậu lập tức tạm dừng, ngửa đầu nhìn Lăng Dịch, hỏi: “Anh? Nhất định phải như vậy sao?”
Lăng Dịch cũng nhìn cậu, nhưng ánh mắt tan rã, hiển nhiên thần trí không thanh tỉnh, anh nói: “Anh muốn em.”
Lăng Húc giật mình.
Lăng Dịch lại một lần nữa hôn bờ môi của cậu, hai má, lỗ tai, lần này là kịch liệt mang theo tình cảm dày đặc, thậm chí làm Lăng Húc cảm thấy sợ hãi. Cậu nâng đầu gối đánh vào bụng Lăng Dịch, sau đó lấy một tay đẩy người ra.
Thân thể Lăng Dịch ngưỡng ngã vào sô pha, một lát sau mới chậm rãi ngồi dậy.
Lăng Húc cũng ngồi dậy, đối mặt với Lăng Dịch, cậu hỏi: “Ca, chúng ta không có khả năng duy trì quan hệ trước kia sao?”
Lăng Dịch không trả lời cậu, mà là hai mắt vô thần nhìn về mặt bàn phía trước.
Lúc Lăng Húc cho rằng mình sẽ không được đến đáp án thì Lăng Dịch đột nhiên nói: “Không được.” Giọng nói lạnh như băng không mang cảm xúc.
Lăng Húc ngây ngẩn cả người: “Nếu em không chịu nhận thì sao?”
Lăng Dịch nói: “Về sau đừng trở lại.”
Lăng Húc trợn to hai mắt nhìn anh.
Lăng Dịch không muốn nói với Lăng Húc như vậy, nhưng anh không muốn tiếp tục tra tấn chính mình, một khi đã như vậy không bằng về sau đừng gặp thì tốt hơn, anh buông tha Lăng Húc, cũng buông tha chính mình.
Hai người trầm mặc vài phút.
Lăng Dịch đột nhiên đứng dậy, bước chân anh bất ổn, nghiêng ngả lảo đảo mà đi tới buồng vệ sinh, lúc này Lăng Húc vươn tay nắm chắc tay anh, nhẹ giọng hô: “Anh.”
Lăng Dịch cúi đầu nhìn thoáng qua tay Lăng Húc bắt lấy tay anh, ngữ khí có chút lãnh đạm hỏi: “Có ý gì?”
Lăng Húc không dám ngẩng đầu nhìn anh, chỉ hỏi: “Có thể đừng như vậy được không?”
Lăng Dịch nói: “Không thể.”
Lăng Húc lập tức có chút kích động, cậu đứng lên, đối mặt với Lăng Dịch: “Anh rất ích kỷ!”
Lăng Dịch nhìn cậu, thản nhiên đáp: “Tôi như vậy đấy, ngày đầu tiên cậu nhận thức tôi sao?”
Lăng Dịch như vậy vẫn luôn làm Lăng Húc thích, tuy rằng cậu cho rằng loại thích này chỉ đơn thuần là loại thích đối với anh trai.
Lăng Húc có thể phản kháng, cậu ở bộ đội nhiều năm như vậy, thật tâm phản kháng thì Lăng Dịch không phải là đối thủ của cậu. Nhưng cậu chần chờ không có đẩy ra Lăng Dịch, nguyên nhân là vì câu Lăng Dịch uy hiếp kia, cậu không muốn mất đi người anh trai này. Nhưng còn có nguyên nhân càng sâu xa, chính bản thân Lăng Húc cũng không rõ.
Bàn tay ấm áp mà tràn ngập lực đạo đụng chạm đến da tay của cậu, cậu cảm giác được từng đợt run rẩy, nói thật, loại cảm giác này không phải rất xấu, mang theo một chút kích thích một chút khoái cảm khôn kể.
Trong nháy mắt, Lăng Húc không khỏi bắt đầu hoài nghi, chẳng lẽ cậu cũng là đồng tính luyến ái, không phải thì vì sao lại không có chút kháng cự loại đụng chạm này.
Ái muội nhiệt tình càng nùng liệt, đúng lúc này, di động của Lăng Dịch đột nhiên vang lên.
Lăng Húc giống bị đột nhiên bừng tỉnh, theo bản năng muốn phản kháng, mà Lăng Dịch lại kéo quần của cậu ra dò tay vào, đồng thời lấy di động trong túi mình ra ném xuống đất.
Kháng cự mỏng manh chết trong trứng nước.
Lăng Húc cảm thấy linh hồn của mình bị xé rách thành hai nửa, một nửa cảm thấy mất thể diện, tại sao mình có thể cùng anh trai làm ra loại chuyện này; một nửa khác lại kêu gào khoái hoạt, thì ra anh cũng sẽ động tình như vậy, sẽ vì cậu mà liều lĩnh hết thảy.
Tình cảm mãnh liệt qua đi, Lăng Dịch vì tác dụng của cồn mà lâm vào ngủ say.
Lăng Húc nằm ở trên người anh, kinh ngạc mở hai mắt, cùng với tiết tấu nảy lên của trái tim, huyệt Thái Dương hai bên cũng không ngừng kinh hoàng, cậu giống như chỉ có há miệng mới có thể hô hấp.
Thống khổ, khoái hoạt, mất thể diện, không biết loại cảm xúc nào chiếm thượng phong, ở trong đầu óc cậu chém giết nhau.
Đột nhiên, di động Lăng D