Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/584 lượt.
ịch vứt trên mặt đất lại vang lên một lần nữa.
Trong nháy mắt đó chính bản thân Lăng Húc cũng không biết mình suy nghĩ thứ gì, đẩy ra Lăng Dịch ngồi xổm xuống nhặt di động lên nhấn phím nhận.
Bên trong truyền đến tiếng nói của hộ sĩ bệnh viện, nói: “Lăng tiên sinh, vừa rồi sao anh không nhận điện thoại? Ba của anh thiếu chút nữa xảy ra chuyện, may mắn cứu lại được, ngày mai anh có thể tới sớm một chút thăm ông ấy không?”
Lăng Húc lập tức ngây ngẩn cả người, thân thể trần trụi của cậu quỳ dưới đất, cảm giác khó chịu còn trong cơ thể cậu, nhắc nhở cậu vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Trong nháy mắt cậu đột nhiên rất muốn khóc, áp lực nói với bên kia điện thoại: “Tôi biết, ” sau đó tay cúp điện thoại hơi hơi có chút run rẩy.
Cậu không dám tưởng tượng, nếu khi đó ba thật sự đi rồi, hai người bọn họ lại làm loại chuyện này mà không đi gặp ba lần cuối cùng, tâm tình của cậu và Lăng Dịch sẽ như thế nào. Quả nhiên loại quan hệ này từ đầu tới cuối đều là sai lầm.
Lăng Húc ngồi ở bên cạnh sô pha, hai tay ôm chân, chôn mặt vào giữa đầu gối.
Sáng hôm sau, lúc Lăng Dịch tỉnh lại trên ghế sa lông Lăng Húc đã ăn mặc chỉnh tề đứng ở bên cạnh, nói với anh: “Chúng ta tới bệnh viện sớm một chút đi.”
Ký ức tối hôm qua của Lăng Dịch có chút mơ hồ, nhưng còn không đến mức chính mình làm chuyện gì cũng không nhớ rõ. Anh đứng dậy ngồi ở trên ghế sa lông, khó chịu mà xoa nhẹ trán một chút.
Lăng Húc dục anh: “Nhanh lên đi.”
Anh nhìn thoáng qua Lăng Húc, thấy mắt Lăng Húc đỏ lên rõ ràng, lại còn làm bộ như cái gì cũng không xảy ra, biết cậu lại bắt đầu trốn tránh. Cái gì Lăng Dịch cũng chưa nói, anh muốn cho Lăng Húc một ít thời gian để cậu suy nghĩ rõ ràng.
Hôm nay đi bệnh viện, ba thế nhưng tỉnh lại.
Tuy rằng vẫn không thể nói chuyện, nhưng ông có thể mở to mắt xem bọn họ, cũng có thể đủ sức cầm tay Lăng Húc, hơi hơi gấp khúc ngón tay một chút.
Lúc ấy Lăng Húc thật vui vẻ.
Nhưng đến buổi tối, cậu mới biết được đây là hồi quang phản chiếu. Bọn họ nhận được điện thoại của bệnh viện vội vàng chạy tới, gặp được ba lần cuối cùng. Nhưng lúc này ba đã mất đi ý thức lần thứ hai.
Sau đó là tang sự lộn xộn.
Lăng Dịch yêu cầu hết thảy đều giản lược, nhưng thân thích bằng hữu trong nhà biết tin tức vẫn sôi nổi tới phúng viếng, vô pháp ngăn cản cũng vô pháp chống đẩy.
Như vậy gần nhất, thời gian Lăng Dịch và Lăng Húc có thể ở một mình rất ít, lại càng không muốn nói có giao lưu gì khác.
Hơn nữa sự tồn tại của Lăng Húc vốn có vẻ thực đặc biệt, trên thế giới không có tường không thông gió, cho dù Lăng Dịch và ba đều không nói ra, nhưng thân thế của Lăng Húc vẫn truyền ra ngoài, có không ít thân thích biết.
Lần này mọi người lại đây, ánh mắt nhìn Lăng Húc đương nhiên có chút phức tạp.
Vì sợ bị người dùng ánh mắt mang theo tìm tòi nghiên cứu nhìn chăm chú, bình thường Lăng Húc đều yên lặng tránh ở bên ngoài.
Cho đến ngày ba hạ táng, chờ tất cả thân thích bằng hữu đều rời đi, trước bia mộ chỉ còn lại hai anh em bọn họ, Lăng Dịch hỏi Lăng Húc: “Anh an bài ba hợp táng với mẹ anh, em có gì không vui không?”
Lăng Húc vốn đang nhìn bia mộ sững sờ, nghe câu hỏi của anh thì quay đầu: “Sẽ không, hẳn phải vậy.”
Lăng Dịch giơ tay lên vuốt ve đỉnh đầu của cậu một chút.
“Anh, ” Lăng Húc nhìn anh nói, “Ngày nghỉ của em cũng hết rồi, ngày mai phải chuẩn bị trở về bộ đội báo danh.”
Lăng Dịch nghe xong, lẳng lặng nói: “Ừ.”
Mấy ngày này trong lòng Lăng Húc vẫn luôn rất khó chịu, trừ ba qua đời, còn có chuyện giữa cậu và Lăng Dịch. Cậu vốn cho rằng lúc nghe được cậu nói muốn về bộ đội Lăng Dịch sẽ ngăn cậu, kết quả không có, cái gì Lăng Dịch cũng không nói, chỉ là nói một từ ừ.
Mấy ngày nay, Lăng Dịch không có bức bách Lăng Húc cái gì, cũng không có hành động vượt rào, hai người bọn họ không biết ý tưởng trong lòng đối phương, chuyện đêm đó rõ ràng đã xảy ra, nhưng lúc này lại giống như cái gì cũng không phát sinh.
Lăng Húc thu dọn hành lý tính toán về bộ đội.
Ngày rời đi Lăng Dịch đưa cậu đến nhà ga, lúc dừng xe lại, Lăng Dịch đột nhiên vươn tay ôm bả vai Lăng Húc, hôn lên bờ môi của cậu.
Lăng Húc không có từ chối.
Sau khi hôn môi chấm dứt, Lăng Dịch ôm cậu hỏi: “Lúc nào trở về?”
Lăng Húc sửng sốt một chút, đáp: “Em cũng không biết.”
Lăng Dịch không biết cậu có nói thật không, nhưng vẫn dặn: “Năm mới nếu có thể thì trở về một chuyến đi, chờ đến lúc xuất ngũ liền lui, về trước lại nói.”
Lăng Húc nghe, ngốc ngốc mà gật đầu.
Lăng Dịch sờ sờ mặt của cậu, “Trên đường cẩn thận, đến thì gọi điện thoại cho anh.”
Lăng Húc vẫn gật đầu.
Lúc đó Lăng Dịch còn không biết đến tột cùng mình ngây thơ bao nhiêu mới có thể cho rằng để Lăng Húc rời đi là cho cậu một không gian thở dốc, để cậu suy nghĩ kỹ một chút, anh cho rằng cuối cùng Lăng Húc vẫn sẽ trở về bên cạnh anh, bởi vì anh cảm thấy Lăng Húc thích anh.
Ai ngờ chuyến đi này Lăng Húc không có tin tức, cũng không gọi điện thoại cho anh báo bình an, trở lại bộ đội cũng chưa từng gọi điện thoại cho Lăng Dịch.
Lăng Dịch gọi