Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!
Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134625
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/625 lượt.
.
Lăng Húc nói: “Không ăn sao được? Buổi tối về không có đồ ăn khuya đâu.”
Tiềm lực của con người quả nhiên là vô cùng.
Hiện giờ chợt nghe người từng là thân nhân yêu thương cậu nói cậu không dễ dàng, Lăng Húc nhiều ít có chút bị chạm đến tâm sự, cố gắng cười cười, không biết nên nói cái gì.
Dì út lại hỏi cậu: “Vậy bây giờ cháu ở đâu?”
Lăng Húc nói: “Ở chung với anh cháu.”
Dì út có chút kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ, nhưng cô sợ nói nhiều sẽ chọc Lăng Dịch không vui liền không tiếp tục truy vấn. Lúc này con trai của cô nói chuyện dời đi lực chú ý, cuộc đối thoại với Lăng Húc liền gián đoạn như vậy.
Một bữa cơm ăn không có tư vị.
Sau Lăng Húc đi vệ sinh, ngẫu nhiên nghe chú cả và chú hai ở bên ngoài nhà vệ sinh hút thuốc nói chuyện phiếm, lúc ấy bọn họ không chú ý Lăng Húc ở đây.
Lăng Húc nghe được chú hai nói: “Lăng Dịch thật nhớ tình cũ a, còn thu lưu đứa em mẹ kế kia, sao không thấy nó quan tâm thân thích chúng ta như vậy chứ.”
Chú cả âm dương quái khí cười hai tiếng, “Người ta là anh em, chú tính là cái gì?”
Chú hai nói: “Tôi là chú ruột của nó, đây còn không phải là là anh em ruột đâu!”
Hai người lại nói vài câu nhàn thoại, nói tới đây lại tán gẫu chuyện năm đó lúc bọn họ vừa mới nghe được thân thế thật của Lăng Húc, Lăng Húc không muốn nghe tiếp, xoay người rời khỏi.
Đêm hôm đó trở về, Lăng Dịch quả nhiên mang Lăng Húc cùng Thiên Thiên đi ra ngoài ăn một bữa ăn khuya.
Bọn họ đi bộ, về tiểu khu phải đi gần hai mươi phút, Thiên Thiên có chút hưng phấn, dắt tay Lăng Húc sôi nổi cả đoạn đường.
Vừa tản bộ, Lăng Dịch vừa hỏi Lăng Húc: “Hôm nay tâm tình không tốt?”
Lăng Húc tùy ý dắt tay Thiên Thiên lay trái lay phải: “Cũng không có gì, dù sao bọn họ cũng như vậy, trước kia đã không thích Chung Vĩ Giang.”
Lăng Dịch nghe được giọng điệu trẻ con, cười một chút: “Không cần để ý bọn họ.”
Lăng Húc: “Em vốn không thèm để ý.”
Lại đi một khoảng cách, cậu nói: “Em chỉ để ý anh.”
Những lời này nói ra khỏi miệng, Lăng Húc xác nhận Lăng Dịch nghe được, cậu trộm nhìn phản ứng của Lăng Dịch lại phát hiện vẻ mặt Lăng Dịch thực bình tĩnh.
Lăng Dịch dẫn bọn họ đi ăn ở một quán thịt nướng nhỏ, để Thiên Thiên đi chọn đồ ăn, sau đó gọi hai chai bia.
“Anh cũng chưa ăn no?” Lăng Húc hỏi Lăng Dịch.
Lăng Dịch lắc đầu, “Ăn không có tư vị gì.”
Lăng Húc nghĩ thầm rằng đại khái vẫn là vì chuyện của cậu, hơn nữa những ông chú đó còn nói xấu sau lưng Lăng Dịch. Đại gia rõ ràng đều là thân thích, như bọn họ nói, bọn họ tốt xấu vẫn là thân, đối với cha mẹ đã qua đời của Lăng Dịch mà nói, là người thân cận nhất trên thế giới, nhưng vẫn nhìn không được lòng người, ở mặt ngoài một bộ, sau lưng lại là một bộ.
Lăng Dịch mở bia rót cho Lăng Húc, “Chúng ta hình như chưa từng uống rượu chung, hôm nay buông ra uống đi.”
Lăng Húc nghe vậy bưng ly lên, “Vậy cạn ly đầu tiên.”
Lăng Dịch cùng cậu chạm cốc.
Thiên Thiên nhìn ông chủ bưng lên một bàn thịt nướng lớn, ngẩng đầu hỏi Lăng Húc: “Con có thể ăn sao?”
Lăng Húc nói: “Có thể ăn, nhưng không có thể ăn rất nhiều, sẽ nóng trong người.”
“Nóng trong người là cái gì?” Thiên Thiên hỏi.
Lăng Húc nói với cậu: “Chính là miệng khô lưỡi khô, nhịn không được muốn ho khan.”
Thiên Thiên gật gật đầu, không biết có nghe hiểu không.
Tuy rằng miệng nói không sao, nhưng Lăng Dịch có thể nhìn ra được Lăng Húc nhiều ít bị ảnh hưởng, hôm nay nói cũng ít đi.
Gọi cậu đi ăn khuya đơn giản chỉ muốn cậu có thể thoải mái một chút.
Sau này Lăng Húc uống nhiều, nói cũng nhiều lên, cậu nói với Lăng Dịch: “Trước kia dì út đối với em thật tốt, cuộc thi cuối kì thử kỳ nghỉ đông năm hai không thi tốt, ba tức giận đến muốn đánh em, là dì ngăn cản ba, mang em đi ra ngoài mời em ăn cơm, sao bây giờ lại vậy ? Em không phải con trai ruột của ba, đây là lỗi của em sao? Em có thể lựa chọn sao?”
Lăng Dịch lẳng lặng nghe, sau khi cậu nói xong mới ôn hòa đáp lại một câu: “Không phải em sai.”
Anh đột nhiên nhớ lại lúc Lăng Húc học cấp ba, một buổi tối sau khi biết thân thế mình hai người bọn họ cùng uống rượu, Lăng Húc cũng uống nhiều như vậy.
Lúc ấy Lăng Húc lôi kéo tay cậu khóc: “Là em sai sao? Vì sao lại đối xử với em như vậy?”
Lúc ấy cậu chỉ ba.
So với thân thích trong nhà, năm đó khiến cho Lăng Húc cảm thấy khổ sở đại khái vẫn là thái độ của ba. Thân thích chỉ xem náo nhiệt, đối với bọn họ mà nói nhiều một đứa cháu hay thiếu một đứa cháu thật ra không có quan hệ gì, cậu chân chính để ý chính là ba, ông bị vây giữa sự đau xót vì mất đi một đứa con trai cùng xấu hổ giận dữ vì bị người phản bội đeo nón xanh nhiều năm, điều này làm cho ông không có biện pháp bình tĩnh đối đãi với Lăng Húc, việc có thể làm chính là tận lực không giận chó đánh mèo mà thôi.
Đương nhiên không thể trách ba, chỉ là Lăng Dịch không thể không đau lòng Lăng Húc.
Mất đi đoạn ký ức này, có đôi khi Lăng Dịch thật không biết có phải là chuyện xấu với Lăng Húc hay không, bởi vì rõ ràng cậu sáng sủa rất nhiều, cậu không bị thương tổn vì ba, ở trong l