XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.

u Gia
Beta: Violetin_08


Đầu mùa đông ban đêm không khí đều mang theo rét lạnh.
Ngoài cửa sổ vắng lạnh có chút cô đơn, mà trái lại cửa sổ bên trong lại kiều diễm có chút mập mờ, nhiệt độ cả căn phòng nóng đến cháy người.
“Ư, đừng…” Lâm Lệ than nhẹ khẽ ngâm , cả người có chút không chịu nổi thân thể người đàn ông ở trên mạnh mẽ ra vào, tay ôm thật chặt lưng của anh, móng tay đâm vào da thịt của người đàn ông, cắn chặt môi sợ chính mình sẽ lỡ miệng mà kêu lên.
Chu Hàn ra sức động thân về phía trước, thấy bộ dạng thẹn thùng của cô, cúi người ngậm nhẹ lỗ tai thanh tú của cô, bởi vì bị nhiễm tình dục mà thanh âm có chút ám ách, nói: “kêu lên.”
Mở to đôi mắt lại lẳng lặng nằm ở trên giường một lúc lâu, mới Lâm Lệ mới xoay người đứng dậy, tắm rửa thay quần áo đi ra ngoài, có chút bất ngờ hôm nay Chu Hàn lại không có ra cửa, giờ phút này đang mặc quần áo ở nhà ngồi ở trong phòng ăn vừa xem báo chí vừa ăn sáng.
Mà ngồi đối diện anh là anh bạn nhỏ Chu Gia Bân hôm nay là chủ nhật không phải đi học, hiện tại đang ăn sandwich với sữa tươi nóng, nhìn ra được tâm trạng tốt, nơi lông mày và khóe mắt đầy ý cười.
Thấy cô đang đi về hướng phòng ăn, Chu Hàn để tờ báo trong tay xuống, bưng ly sữa tươi lên miệng uống, chỉ thản nhiên nói: “Bữa ăn sáng đã làm xong, em tự mình hâm nóng lại.”
Lâm Lệ gật đầu, thuận miệng hỏi: “Hôm nay không đi công ty sao?”
Chu Hàn gật đầu, một lần nữa cầm lấy tờ báo, lật qua một trang, “mang về giấy tờ và tài liệu.”
Lâm Lệ hiểu rõ gật đầu, liếc thấy ý cười nơi khóe miệng đứa nhỏ ngồi bên càng rõ rệt.
Sau khi ăn xong bữa sáng Chu Hàn liền đi vào thư phòng, Lâm Lệ cùng với đứa nhỏ cùng nhau làm bài tập giáo viên nhà trẻ giao cho, đứa nhỏ này rất thông minh, gần như tất cả các câu hỏi đều không làm khó được nó, hoàn toàn không cần Lâm Lệ chỉ dẫn có thể tự mình hoàn thành tốt tất cả.
Trong lúc cùng đứa bé làm bài tập, thì An Nhiên gọi điện thoại tới, nói hôm nay cô ấy sẽ khởi hành đi Mỹ với mẹ Cố, đi lần này hẳn là một tháng.
Lâm Lệ vốn là muốn đi tiễn cô, nhưng An Nhiên lại từ chối, đến phút cuối cùng nhờ Lâm Lệ cảm ơn Chu Hàn đã giúp đỡ thay cô ấy, lúc này Lâm Lệ mới biết thì ra lần này mẹ Cố đi Mỹ là do Chu Hàn liên lạc sắp xếp chỗ ở.
Tắt điện thoại, nhìn đến khuôn mặt nghiêm túc khi làm bài của đứa nhỏ, Lâm Lệ xoay người lại nhìn về phía thư phòng.
Đưa tay sờ sờ đầu đứa nhỏ, Lâm Lệ nhẹ giọng hỏi: “Mệt không, có muốn nghỉ ngơi hay không?”
Đứa nhỏ lắc đầu, tiếp tục cẩn thận tính bài toán, mày nhỏ khẽ nhíu lại, biểu hiện nghiêm túc kia thực sự rất giống với Chu Hàn.
”Vậy khát nước không, dì đi lấy nước trái cây cho con uống có được hay không?”
Nghe vậy, đứa nhỏ ngẩng đầu, nhìn Lâm Lệ đột nhiên mở miệng hỏi: “Con có thể uống cà phê không?”
Lâm Lệ nghi ngờ, hỏi: “Tại sao muốn uống cà phê ?”
“Ba…” đứa nhỏ nói rồi lại thôi, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hơi đỏ lên.
Lâm Lệ tò mò, “ba làm sao?”
Cắn cắn môi, quyết định nói ra điều quan trọng, nhìn cô nói: “ba, người thích uống cà phê, cho nên, cho nên nếu con cũng uống cà phê, dì có thể pha thêm một ly cho ba con uống.”
Lâm Lệ sửng sốt nhìn nó một lúc lâu, đưa tay sờ sờ đầu của nó, trong lòng rất cảm động, không thể nói ra cái cảm giác này, đầu mũi có chút chua xót.
Nhìn nó nhẹ nhàng nói: “Trẻ nhỏ không được uống cà phê .”
Nghe vậy, ánh mắt thằng bé có chút ảm đạm, nhưng mà đột nhiên lại nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu nhìn Lâm Lệ nói: “Vậy, con không uống, dì pha cho ba một ly cà phê.”
Nghe thế, Lâm Lệ cười khẽ một tiếng, xoa đầu của đứa nhỏ nói: “Tiểu Bân không cần hi sinh nước trái cây của mình cho ba, dì sẽ pha cho cả hai người.”
Ánh mắt thằng bé kia sáng lên, gật đầu: “Cảm ơn dì.”
Nhìn bộ dạng của đứa nhỏ, Lâm Lệ có chút đau lòng hôn lên gương mặt của nó, đứng dậy đi về phía nhà bếp.
Lấy nước trái cây cho đứa nhỏ, sau đó pha cho Chu Hàn ly cà phê, lúc đưa nước trái cây cho đứa nhỏ, đột nhiên Lâm Lệ nảy ra một tính toán ranh mãnh, để khay lên trên bàn, khẽ cười với bạn nhỏ Tiểu Bân, nói: “Tiểu Bân, hay là con đưa ly cà phê này vào cho ba đi?”
Đứa nhỏ ngạc nhiên, nhìn ly cà phê kia, một lúc lâu lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Ba, người không thích con.”
“Làm sao không!” Lâm Lệ phản bác đứa nhỏ, nói: “Con xem hôm qua ba đưa Tiểu Bân đi viện hải dương học rồi, hôm nay cũng bởi vì Tiểu Bân cho nên mới ở nhà không đi công ty, thế nên những điều này chứng tỏ ba thích tiểu Bân, đâu có không thích tiểu Bân chứ .”
Đứa nhỏ nhìn cô, ánh mắt đen nhánh kia nhìn chằm chằm Lâm Lệ nói: “Có thật không?”
Lâm Lệ khích lệ đứa nhỏ, khẳng định gật đầu, “Dĩ nhiên!”
Đứa nhỏ nhìn cô một lúc lâu, quay đầu nhìn ly cà phê đặt trong khay để trên bàn, trong lòng vẫn không chắc chắn, cúi đầu, tay trái quấn quanh tay phải của mình, chỉ nghe thấy đứa nhỏ thấp giọng rù rì nói nói: “Con đưa vào ba thật không tức giận chứ.” Đứa nhỏ biết ba không thích nó, nó chẳng qua là không muốn làm cho ba ghét nó, bởi vì nếu ba cũng chán ghét nó giống như mẹ của nó không cần nó, nó đã không có mẹ cũng không muố