Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.

hiểu cho nhau, phải đứng ở góc độ của đối phương để nhìn nhận vấn đề, như vậy mới có thể hiểu được tâm tình của đối phương, biết không?”
Không muốn mẹ lo lắng, Lâm Lệ gật đầu, hùa theo lời của cô nói: “Vâng, con nghe mẹ.”
Chỉ nghĩ là đơn giản bọn họ vợ chồng cãi nhau, mẹ Lâm truyền thụ hết đạo lý kinh nghiệm ngộ ra qua ba mươi mấy năm hôn nhân nói với Lâm Lệ: “Tiểu Lệ, kết hôn không phải là hai người hòa hợp nhau mà bắt đầu, vấn đề các con phải đối mặt còn rất nhiều, nhưng nếu hai người đồng lòng cùng nhau, như vậy dù có chuyện gì cũng không sợ, cuộc sống vợ chồng quan nhất là nói chuyện, cho nên tìm Chu Hàn hai đứa ngồi nói chuyện thật tốt, biết không?”
Lâm Lệ chỉ có thể gật đầu, đưa tay lau nước mắt trên mặt, may mà cô còn có cha mẹ, dù thế nào cô cũng có thể như đứa trẻ khóc ở trước mặt bọn họ.



Dọn ra khỏi phòng ngủ chính


Editor: Tigon
Beta: Violetin_08


Buổi tối lúc Chu Hàn trở lại thì đã muộn, Lâm Lệ không có ở trong phòng, không nghĩ nhiều trực tiếp đi vào phòng tắm.
Lúc Chu Hàn cầm khăn lau đầu từ trong phòng tắm đi ra, Lâm Lệ đã trở lại, chẳng qua có chút khác xưa là cô đang ôm chăn bông đi ra phía cửa.
Chu Hàn cầm khăn, nhíu mày hỏi: “Em đang làm gì vậy?”
Lâm Lệ quay đầu, thấy Chu Hàn chỉ quấn khăn tắm đứng ở cửa phòng tắm, theo bản năng quay đầu đi, chỉ nói: “Buổi tối em sang phòng Tiểu Bân ngủ, hai ngày nay tâm tình nó không ổn định, ban đêm luôn khóc tỉnh dậy, em không yên tâm.”
Lâm Lệ vừa cất tờ báo đi thì chuông cửa vang lên, mở cửa ra thì thấy mẹ Chu.
“Tiểu Lệ.” Mẹ Chu cười đi vào, trong tay cầm khá nhiều hoa quả.
“Mẹ.” Lâm Lệ cười gọi một tiếng, cô biết mẹ Chu hẳn là đã đọc tờ báo kia rồi cho nên mới tới đây.
Đưa tay nhận lấy hoa quả trong tay bà, “mẹ đưa con”
Mẹ Chu gật đầu, đi theo cô vào nhà, vừa đi vừa nhìn xung quanh, cũng không thấy Tiểu Bân, cho nên mới mở miệng hỏi: “Tiểu Bân đâu rồi, đã đi học sao?”
Lâm Lệ xách hoa quả trên tay vào phòng bếp, sau đó rót cho bà ly nước, lúc này mới từ phòng bếp đi ra: “Tiểu Bân đang ở trong phòng, hai ngày nay bởi vì chuyện trên báo, nên con mới xin cho nó nghỉ mấy ngày.”
“Mẹ đi xem Tiểu Bân.” Mẹ Chu vừa nói vừa vào phòng đứa nhỏ.
Đẩy cửa đi vào, Tiểu Bân đang ở trên giường, trong tay cầm robot biến hình mà bé thích nhất.
“Tiểu Bân, bà nội đã tới rồi.” Mẹ Chu tiến lên, đưa tay muốn sờ mặt bé, nhưng lại bị bé nghiêng đầu né tránh.
Mẹ Chu sửng sốt, nhìn bé hỏi: “Tiểu Bân, sao vậy? Thân thể không thoải mái sao? Ta là bà nội a.”
Bé cúi đầu, không nhìn đến bà.
Mẹ Chu trong lòng có chút không rõ, quay đầu nhìn Lâm Lệ đang đứng ở cửa nghi hoặc.
Lâm Lệ nhẹ nhàng lắc đầu.
“Bà không phải là bà nội của cháu.” Bé cúi đầu, tay nắm chặt robot biến hình, nói thật nhỏ: “cháu không phải là con trai của ba…”
Mẹ Chu ngẩn ra, xoay đầu nhìn bé, vội nói: “Cháu là, ai nói không phải, cháu là cháu nội của bà, là cháu nội của bà!”
Tiểu Bân không nói lời nào, không ngẩng đầu lên, cũng không nhìn bà. Bộ dáng kia vô cùng khiến người ta đau lòng, trái tim mẹ Chu thoáng cái chua xót, có chút hối hận mấy ngày mình không quan tâm đứa nhỏ, nhìn bé có chút nghẹn ngào nói: “Tiểu Bân, cháu không cần bà sao?”
Nghe vậy, Tiểu Bân ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm bà, miệng mếu máo, ánh mắt cũng bắt đầu phiếm hồng, nói: “Ba nói cháu không phải là con ba.”
Thấy tâm can bảo bối của mình khóc, trái tim của mẹ Chu tan nát, đưa tay ôm chặt lấy đứa nhỏ vào lòng, chính mình cũng không nhịn được mà rơi lệ nói: “Nói bậy, ba cháu nói vớ vẩn, chờ nó về, bà nội sẽ mắng nó một trận. Tiểu Bân là cháu nội của bà, xem còn ai dám nói vớ vẩn.”
Đứa nhỏ bị bà ôm lấy, hốc mắt đầy nước mắt, nhưng vẫn cắn chặt răng có chút quật cường không để cho mình khóc ra tiếng.
Một lúc lâu, mẹ Chu mới buông ra, đưa tay vuốt mặt bé, đau lòng hôn vài cái lên mặt bé, rồi mới lên tiếng: “Tiểu Bân cùng bà nội về nhà ở mấy ngày có được không? Ông nội mua rất nhiều đồ chơi cho Tiểu Bân, chờ Tiểu Bân trở về đấy.”
Nghe vậy, bé ngẩng đầu nhìn Lâm Lệ, cuối cùng lắc đầu.
Mẹ Chu cũng quay đầu liếc nhìn Lâm Lệ, lại quay đầu nhìn bé hỏi: “Tiểu Bân không muốn đến nhà bà nội sao?”
Tiểu Bân cũng không nói thêm gì nữa, cúi đầu chơi robot biến hình.
Thấy thế Lâm Lệ tiến lên, vỗ nhẹ vai mẹ Chu, sau đó nhìn bé hỏi: “Tiểu Bân có mệt hay không? Có muốn ngủ không?”
Đứa nhỏ quả thật có chút mệt nên gật đầu, cẩn thận cất robot biến hình trong tay lên trên tủ đầu giường, sau đó nằm xuống, liền nhắm mặt lại.
Lâm Lệ đưa tay đắp chăn cho bé, rồi mới nhẹ giọng nói với mẹ Chu: “Mẹ, chúng ta đi ra ngoài trước đi.”
Mẹ Chu có chút không muốn rời cháu nội, ngồi nhìn bé một lúc lâu mới theo Lâm Lệ ra khỏi phòng.
Trong phòng khách, mẹ Chu chán chường ngồi trên ghế salon, Lâm Lệ lần nữa vào bếp bưng một cốc nước lọc ra cho bà, “Mẹ, mẹ uống nước đi.” Lúc này mới ngồi xuống đối diện bà.
Mẹ Chu cầm cốc nước, không uống cũng không nói chuyện, vì lúc nãy mới khóc nên hai mắt còn hồng hồng.
Thấ