Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.

y bà như thế, Lâm Lệ cũng chỉ có thể an ủi nói: “Mẹ, mẹ đừng để trong lòng, từ bé đứa nhỏ Tiểu Bân này đã không có mẹ bên cạnh nên tính cách có phần nhạy cảm, qua một thời gian ngắn mọi chuyện qua đi, là không sao rồi.”
Mẹ Chu than nhẹ, ngẩng đầu nhìn Lâm Lệ, có chút áy náy nói: “Mẹ nên sớm đến thăm nó một chút, nhưng là…”
Mẹ Chu chỉ nói nửa câu, nhưng Lâm Lệ cũng hiểu, cũng biết nửa câu còn lại mà bà chưa nói ra, thật ra, đổi lại là ai, gặp phải chuyện như thế này, không ai là không suy nghĩ cả.
Lâm Lệ tiến lên, ngồi bên cạnh bà, kéo tay bà đặt trên đùi của mình, “Con hiểu, cho Tiểu Bân một chút thời gian, chuyện này đối với một đứa bé thương tổn rất lớn, nhiều lần ngủ thiếp đi lại khóc tỉnh, nói mơ sợ chỉ còn lại một mình nó, sợ tất cả mọi người đều không cần nó, sợ tỉnh lại.”
Mẹ Chu đau lòng chảy nước mắt, đưa tay kéo tay Lâm Lệ, “May mà vẫn có con ở đây, may mà có con ở bên cạnh nó, nếu không,…” Mẹ Chu nói không nên lời, bà không dám nghĩ tiếp, nếu không có Lâm Lệ, mà mình lại do dự vì chuyện trên báo cộng thêm tính tình của Chu Hàn, bà thật không dám nghĩ khi đó đứa nhỏ sẽ thế nào!
“Con coi Tiểu Bân như con của mình, con cũng thương nó.” Lâm Lệ nhìn bà, nói thật rõ ràng.
Mẹ Chu nắm tay cô, thật chặt.
Cuối cùng tiểu Bân cũng không bị mẹ Chu đưa về đại viện, mẹ Chu đau lòng cháu nội, thằng bé không muốn tự nhiên không dám bắt buộc, nhưng mà lúc phải đi rất không nỡ.
Lâm Lệ tiễn mẹ Chu về, khi đi vào phòng đứa nhỏ đã thấy bé thức dậy, ngồi ở giữa giường, cúi đầu nhìn tay trái tay phải trên chăn.
Lâm Lệ đưa tay gõ cửa, mỉm cười đi vào, “Tiểu Bân tỉnh rồi à?”
Nghe vậy, đứa nhỏ ngẩng đầu lên, nhìn cô thật lâu mới hỏi: “Bà nội đi rồi sao ạ?”
Lâm Lệ gật đầu, đưa tay cầm áo khoác trên ghế mặc vào cho bé rồi nói: “ừ, về rồi, mới lúc nãy còn đến xem Tiểu Bân, nhưng không nỡ đánh thức con dậy.”
Nghe vậy, đứa nhỏ cúi đầu thấp hơn một chút, nhỏ giọng đáp: “con biết rồi.” Nó căn bản là không ngủ, bởi vì không biết làm sao đối mặt với bà nội nên giả bộ ngủ.
Lâm Lệ sờ đầu nó: “Bà nội không trách Tiểu Bân, cho nên Tiểu Bân đừng tự trách mình.”
Đứa nhỏ ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn vào mắt Lâm Lệ: “dì sẽ không không cần tiểu Bân đúng không?”
Lâm Lệ gật đầu, bảo đảm nói: “không đâu!”
Đứa nhỏ gật đầu, không nói thêm gì nữa, liền ngả người vào lòng Lâm Lệ.
Cô giang hai tay nhẹ nhàng ôm nó, đưa tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng bé, trấn an tâm tình bé.
Chu Hàn xoay tay nắm cửa rồi đẩy cửa đi vào, bên trong phòng đen như mực, rèm cửa sổ bị kéo lại, không hề có một tia ánh sáng.
Đưa tay bật công tắc điện trên tường, chỉ nghe thấy tách một tiếng, cả gian phòng sáng lên.
Nhìn giường lớn ngăn nắp như là không hề có người nằm, Chu Hàn vô thức nhíu mày, không cần đoán cũng biết nhất định bây giờ Lâm Lệ đang ở phòng đứa nhỏ, nhưng mà trong lòng có loại cảm giác buồn bực khiến Chu Hàn có chút không vui.
Bực bội đưa tay nới lỏng cà vạt, cởi tây trang trực tiếp ném lên giường, cũng tháo cà vạt quăng lên giường, vì không chú ý mà rơi xuống dưới mặt đất, Chu Hàn cũng lười đi nhặt, đi thẳng đến phòng quần áo, lúc mở cửa ra có chút sửng sốt.
Nhìn tủ quần áo trống trơn, nơi vốn để quần áo của Lâm Lệ giờ đã trống không, liền mở thêm mấy tủ khác cùng ngăn kéo cũng đều như thế, không sót thứ gì.



“Dịu dàng chăm sóc”


Editor: Violetin_08


Lâm Lệ là cố tình tránh Chu Hàn, cho nên buổi sáng đặc biệt ở lại phòng nằm cùng thằng bé thêm một lát, nhìn đồng hồ, tính ra Chu Hàn hẳn là đã đi làm rồi, lúc này mới thức dậy.
Cũng là vì cố ý tránh né, cho nên khí nhìn thấy Chu Hàn ngồi trong phòng khách, Lâm Lệ không khỏi sửng sốt, không rõ sao lúc này anh còn ở nhà.
Chu Hàn nhìn cô, vẻ mặt có chút nghiêm túc, trầm giọng hỏi: “em đang trốn anh sao?”
Lâm Lệ phục hồi tinh thần lại, phủ nhận nói: “em không có.” Lúc nói chuyện, ánh mắt nhìn quanh quẩn, không dám nhìn anh, căng thẳng vô thức nắm chặt tay lại.
Nếu như lúc trước nói Lâm Lệ tránh né là do Chu Hàn suy đoán, như vậy những ngày kế tiếp những hành động biểu hiện của Lâm Lệ đã hoàn toàn ăn khớp với suy đoán của Chu Hàn, đúng là cô đang trốn tránh anh, hơn nữa còn trốn rất rõ.
Buổi tối bất kể Chu Hàn về lúc nào, phòng cô và Tiểu Bân luôn đóng chặt, buổi sáng anh cố ý hay vô tình rề rà muộn một chút, nhưng chưa từng gặp được cô. Chu Hàn không rõ, không rõ ràng rốt cuộc vấn đề là ở chỗ nào, tại sao thoáng cái cô như là thay đổi thành một người khác, tránh anh khắp nơi.
“SHIT!” thô bạo ném tập giấy tờ trong tay lên trên bàn, cả người Chu Hàn bực bội khó hiểu, tay cầm ném tập giấy tờ đi.
Lúc này trợ lý Từ đẩy cửa đi vào, thấy anh như thế đột nhiên sửng sốt, nhìn anh không khỏi dè dặt hỏi: “Chu tổng, xảy ra chuyện gì sao?”
Chu Hàn nhìn anh ta một cái, tức giận quay đầu đi tựa vào ghế xoay.
Trợ lý Từ không giải thích được, theo lý mà nói gần đây không có dự án gì đặc biệt quan trọng gấp rút gì, ngoài ra sau khi Chu Hàn công khai bản giám định quan hệ cha con trướ