Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.
Bé gật đầu, ánh mắt không hề chớp mắt nhìn cô.
Lâm Lệ sờ sờ đầu nó, lúc này mới ra khỏi phòng.
Ra khỏi phòng Tiểu Bân giờ Lâm Lệ mới phát hiện Chu Hàn dựa lưng vào vách tường đứng một bên, giờ phút này chỉ thấy mặt anh căng thẳng, hai bên tay cũng nắm thật chặt thành nắm đấm.
Lâm Lệ đột nhiên nhớ tới hôm qua lúc nửa đêm đang ngủ anh gọi tên ai đó, tâm không khỏi vô cùng đau đớn, khẽ cắn môi rời tầm mắt. Tối hôm qua cô tắm rửa xong liền trực tiếp tới phòng Tiểu Bân, cô không còn cách nào tiếp tục nằm bên cạnh anh nữa, từ thời điểm cô cắt mái tóc của mình, đã tự nói với chính mình, cô tuyệt đối không làm thế thân của người khác.
Có lẽ ban đầu cô bởi vì yêu mà ủy khuất mất mười năm ở bên cạnh người đã có bóng hình khác ở trong lòng, nhưng cô không bao giờ có thể u mê như vậy nữa, bởi vì cô không còn mười năm khác có thể hoang phí, đồng thời cô cũng hiểu một việc, đó chính là tình yêu khắc cốt ghi tâm dù bạn có tốn bao nhiêu thời gian cùng sức lực cũng không thể thay thế, Trình Tường là vậy, Chu Hàn cũng thế.
Cô sẽ không còn ngu ngốc tin tưởng thời gian có thể thay đổi tất cả, tình yêu là hành động hấp tấp, hiện tại cô không còn trẻ nữa, không hề còn muốn vì ai, chỉ có cuộc sống của mình, vì mình cũng là vì người nhà.
Thật ra thì cô cũng nên cảm thấy may mắn, may mắn nên lần này cũng không lún quá sâu, may mắn mình cũng không có cùng An Nhiên cùng cha mẹ nói thêm điều gì mặc dù không muốn bọ họ quá vui mừng hay quá hi vọng, nhưng ít ra không để cho bọn họ buồn cùng thất vọng.
Liếc mắt, cố gắng quên đi đau đớn trong lòng, Lâm Lệ đi qua anh tiến thẳng đến phòng bếp.
Chu Hàn theo cô đi ra ngoài, khi đến phòng khách mới trầm giọng nói: “Anh đến công ty.”
Lâm Lệ không xoay người lại cũng không có trả lời, chỉ lãnh đạm (lạnh nhạt) khẽ gật đầu.
Chu Hàn cũng không chú ý đến vẻ lạnh nhạt của cô, chỉ cầm lấy công văn nhét vào cặp tối qua để trên ghế salon, sau đó trực tiếp mở cửa đi ra ngoài.
Xé chiều khi Tiểu Bân đang ngủ, Lâm Lệ nhận được điện thoại của mẹ Chu, từ trong giọng nói cô hiểu được sự quan tâm của mẹ Chu đối với Tiểu Bân, nhưng cũng đồng thời nghe được trong đó còn có sự nhàn nhạt xa cách, bà cũng không hỏi rõ ràng, nhưng mà Lâm Lệ nghe được bà đối với thân thế của Tiểu Bân có hoài nghi và bận tâm.
Lâm Lệ hiểu tâm tình của bà, không nhiều lời, tránh những vấn đề nhạy cảm, chỉ nói cô có thể chiếu cố tốt thằng bé.
Phút cuối trước lúc cúp điện thoại, mẹ Chu có nói một câu sâu xa, “Tiểu Lệ, con ủy khuất rồi.”
Lâm Lệ nghe trong giọng bà có chút áy náy, cũng không nhiều lời, chỉ nói: “Tiểu Bân cũng giống như là con ruột của con.”
Cô đau lòng vì Tiểu Bân, vẫn là cho rằng mình không thể khiến cho đứa con ngoài ý muốn kia của mình hưởng tình thân của mẹ, nên ông trời để cô tái giá đưa Tiểu Bân đến bên cô, cho dù tất cả mọi người không muốn nó ( Tiểu Bân), cô cũng sẽ không bỏ nó, giống như cô bảo đảm với đứa con lúc trước, cô sẽ không bỏ nó (đứa bé trong bụng Lâm Lệ).
Sau khi nghe điện thoại trong lồng ngực Lâm Lệ thấy rầu rĩ khó chịu, muốn gọi điện thoại cho An Nhiên, nhưng lại nghĩ cô ấy vẫn còn đang lo lắng thân thể của mẹ Cố cũng không muốn vì mình mà phải bận tậm
Nghe tới mẹ Lâm, Lâm Lệ đột nhiên muốn khóc, không biết cảm xúc từ đâu tới, đến rất mãnh liệt và dữ dội, muốn nhịn mà không được. Cuối cùng giống như đứa bé cầm lấy điện thoại mà khóc.
Cô khóc như thế khiến mẹ Lâm thấy sợ hãi liền kêu lên, “Lâm Lệ, sao vậy? Sao lại khóc, mau nói cho mẹ truyện gì đã xảy ra?” Mẹ Lâm nói xong, liền đưa cho ba Lâm, ông cũng không biết tình huống thế nào, lo lắng đến nhảy chân ( ý là cuống quýt) cho đầu dây điện thoại bên kia, dành lấy điện thoại trong tay mẹ Lâm nói thẳng: “Tiểu Lệ, tại sao, có phải là bị người ta khi dễ, đừng khóc, nói cho ba, ba sẽ làm chủ cho con.”
Lâm Lệ khóc một lúc lâu mới ngừng lại, đưa tay vừa lau nước mắt vừa nức nở, vừa không muốn làm cho ba mẹ lo lắng cho mình, chỉ đành nói: “Không có, không có.”
“Vậy sao con lại khóc, nhất định đã xảy ra chuyện, nói cho ba, đã xảy ra chuyện gì?” Ba Lâm rõ ràng là không tin.
“Không có, thật không có.” Lâm Lệ chống chế trả lời.
Bên kia điện thoại ba Lâm còn muốn nói điều gì, điện thoại di động lại mẹ Lâm đoạt lấy, bên tai truyền tiếng mẹ Lâm hỏi: “Tiểu Lệ, nói cho mẹ, có phải là cùng Chu Hàn cãi nhau hay không?”
Mẹ Lâm vừa nói như vậy, Lâm Lệ thật vất vả mới đè được ý muốn khóc giờ lại trỗi dậy, trong lòng không khỏi đau lòng cùng thương tâm sao mà có thể đè nén được, giữ điện thoại di động để xa ra: “Không có, không có, thật không có.”
“Vậy tại sao con khóc?”
“Con, con…” Lâm Lệ không nói nên lời, cuối cùng như là chấp nhân, tùy tiện lấy mấy lý do, “Thật ra thì, thật ra thì cũng không có gì, bởi vì có chút chuyện nhỏ, con và anh ấy có to tiếng mấy câu.”
Nghe vậy, mẹ Lâm cười nói : “Đứa ngốc, hai vợ chồng bất đồng va chạm là khó tránh khỏi, đầu giường gây lộn cuối giường hòa, cuộc sống vợ chồng cũng là một môn nghệ thuật, thỏa hiệp cùng khiêm nhường là nghệ thuật, hai người nhất định phải