Chiến Thư Của Nàng Tình Nhân Nhỏ
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.
n lễ, làm hại sảy thai, bà ta cũng chưa từng chân chính thấp giọng nói chuyện với cô, thái độ luôn là cao cao tại thượng trước sau như một.
Lâm Lệ hiểu đám cưới kia không chỉ là một đám cưới bình thường, mà còn hàm chứa lời hứa hẹn của Tô Dịch Thừa đối với An Nhiên.
Cô hiểu quá trình bọn họ đến với nhau, cũng hiểu cái hôn lễ này đối với bọn họ mang ý nghĩa chính thức.
Lâm Lệ tự đáy lòng cảm thấy vui mừng thay cho An Nhiên, vui mừng vì An Nhiên có thể tìm được một người đàn ông chân chính yêu cô ấy.
Cho nên khi Tô Dịch Thừa nói vậy, Lâm Lệ cũng không suy nghĩ liền đồng ý.
Thật ra thì yêu cầu của Tô Dịch Thừa rất đơn giản, cũng không cần cô làm cái gì, chỉ cần đồng ý giúp anh giấu diếm, sau đó lúc An Nhiên về nước thì trực tiếp đến sân bay đón An Nhiên rồi đưa cô đi thẳng đến nơi tổ chức đám cưới.
Lúc gọi điện cho An Nhiên, nghe thấy cô trong điện thoại nói mẹ Cố đã phẫu thuật thành công, vết thương phục hồi thuận lợi, Lâm Lệ thực sự thấy vui vẻ thay cô ấy, dựa theo kế hoạch, Lâm Lệ không tiết lộ cho An Nhiên về tính toán tổ chức đám cưới của Tô Dịch Thừa, chỉ hỏi An Nhiên khi nào về nước, hai người họ thật lâu rồi không có hảo hảo trò chuyện cùng nhau.
Cứ cuối tuần Lâm Lệ sẽ đưa Tiểu Bân trở về đại viện thăm mẹ Chu và ba Chu, có đôi khi là cùng nhau ăn một bữa cơm, có đôi khi ngủ lại một buổi đêm.
“Nào, Tiểu Bân ăn cái này đi, đây là thịt viên kho tàu bà nội đặc biệt làm cho cháu đó.” Cháu nội bảo bối một tuần mới về được một lần, mẹ Chu ân cần gắp thức ăn, sợ bé đói bụng.
Dường như từ sau khi Chu Hàn tuyên bố với truyền thông bản báo cáo giám định kia, thái độ của mẹ Chu đối với Tiểu Bân càng thêm thân thiết. Lâm Lệ biết như vậy một phần cũng bởi áy náy vì lúc trước không kịp thời quan tâm đứa nhỏ, bây giờ không còn nghi ngờ gì về thân phận thằng bé kia là cháu đích tôn Chu gia nữa.
Nhưng mà thằng bé kia thì ngược lại, bởi vì hoàn cảnh từ nhỏ cho nên tương đối nhạy cảm với ý nghĩ của mình, có phần chưa thay đổi được việc vẫn lạ lẫm với ba Chu và mẹ Chu, nụ cười nhiều khi mang theo một phần xa cách và đề phòng. Lâm Lệ đoán bởi vì bé quá nhạy cảm cho nên vẫn canh cánh câu nói của Chu Hàn lúc trước, không có để xuống.
Chỉ thấy bé ngẩng đầu nhìn mẹ Chu, rồi sau đó cung kính nói: “Cảm ơn.”
Trong lòng Mẹ Chu hơi chua xót, bà nào muốn bé nói cảm ơn gì, chỉ cần bé bằng lòng cười với bà, bà liền thỏa mãn. Đem thái độ của bé quy tội về mình, nội tâm mẹ Chu lại càng tự trách, đưa tay sờ sờ đầu bé nói: “ngoan quá!”
Ăn cơm tối xong, Tiểu Bân ngồi trên ghế sa lon xem ti vi, mà Lâm Lệ thì trò chuyện với mẹ Chu.
“Ai nha, Tiểu Bân có phải đang giận mẹ hay không?” Nhìn đứa nhỏ, ánh mắt mẹ Chu có chút chán nản.
Lâm Lệ cũng nhìn theo ánh mắt bà: “Chuyện lần trước ảnh hưởng không ít đến nó, mà Tiểu Bân lại vốn là một đứa nhỏ tương đối nhạy cảm, nên nó cần nhiều thời gian hơn.”
Mẹ Chu gật đầu, “Mẹ hiều, mẹ hiểu.” Vừa nói vừa quay đầu nhìn Lâm Lệ, đưa tay kéo tay cô đặt trên đùi mình, “nhưng mà may quá còn có con, Lâm Lệ, thật cám ơn con, có con ở bên cha con nó, mẹ cũng đỡ lo lắng.”
Lâm Lệ cười cười, cầm tay bà nói: “Mẹ đừng nói như vậy.”
“Lâm Lệ a, có phải gần đây con và Chu Hàn giận nhau không a?” Đang lúc nói chuyện thì mẹ Chu chuyển chủ đề tới trên người cô.
Lâm Lệ giật mình, sắc mặt khẽ biến, gượng cười có chút mất tự nhiên nói: “không có, không có a, hai chúng con rất tốt.” Nếu như dựa theo quan hệ hợp tác mà nói, hai người bọn họ quả thực hợp tác rất tốt.
“Đừng giấu mẹ, mẹ nhìn ra rồi.” Mẹ Chu nói: “Lúc trước các con rất tốt, nếu về cũng là cùng nhau về, con xem hiện tại, một mình con đưa Tiểu Bân về, còn Chu Hàn thì bóng người cũng không có nhìn thấy.”
“Chẳng qua gần đây anh ấy tương đối bận rộn.” Lâm Lệ gượng cười giải thích.
Thật ra thì kể từ sau cuộc nói chuyện đó, Chu Hàn dường như đang tránh cô. Nếu như không cần thiết thì sẽ không chủ động tìm cô nói chuyện, dĩ nhiên có nói cũng là nói về chuyện làm ăn. Thật ra thì anh tránh cô đồng thời cô cũng tránh anh. Hai người ở nhà cực ít gặp nhau, bởi vì cô đã sắp lệch thời gian hai người, cho dù cả cô và anh đều đồng thời ở nhà thì cô cũng luôn tận lực ở trong phòng, tránh gặp anh.
Lời của Lâm Lệ, mẹ Chu tự nhiên là không tin, nhìn cô chăm chú hỏi: “Lâm Lệ, nói thật với mẹ, có phải con để ý đến quá khứ của Chu Hàn hay không?” Bà nhìn ra, dường như từ như sau khi thân thế của Tiểu Bân bị vạch ra, tình cảm của hai người chuyển biến xấu đi rất nhiều.
Lâm Lệ quay đi, chỉ nhỏ giọng nói: “Con không có…” rút tay khỏi tay bà, để trên đùi mình, nắm chặt lại mất tự nhiên.
Thấy cô như thế, mẹ Chu cho là cô để ý Chu Hàn từng có một cuộc hôn nhân, than nhẹ, rồi lại có chút khó hiểu hỏi: “Con có thể tiếp nhận Tiểu Bân, vậy tại sao lại không thể tiếp nhận rằng Chu Hàn từng có một cuộc hôn nhân đây?”
Lâm Lệ ngẩng đầu, biết bà hiểu lầm cô, liền giải thích: “Mẹ, con không có, con không có để ý anh ấy từng kết hôn.” Muốn nói đến hôn nhân thì hồi đó cô và Trình Tường cũng chỉ kém một thủ tục mà thôi.
“Vậy thì vì