Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.
cái gì chứ?” Mẹ Chu lại càng khó hiểu.
Lâm Lệ lắc đầu, chỉ là miễn cưỡng cười: “Không có gì, thật sự là không có gì mà mẹ.”
“Lâm Lệ, con có lời gì thì nói với mẹ, mẹ nhất định sẽ không thiên vị con trai mình.” Thân là mẹ, bà vốn là hi vọng hai người họ có thề hòa thuận vui vẻ, bây giờ nhìn bọn họ như vậy, trong lòng bà khó chịu biết bao nhiêu.
Lâm Lệ xoay người sang chỗ khác, trong lòng không khỏi có lại chua xót khó tả, chỉ thấp giọng nói: “có lẽ trong lòng Chu Hàn căn bản không quên được Lăng Nhiễm.” Cho dù là ban đầu bị thương rất sâu.
Mẹ Chu kéo cô lại, có chút kích động nói: “ Con nói là a Hàn còn yêu Lăng Nhiễm?”
Lâm Lệ cười khổ, chỉ nói: “Có lẽ vậy.”
Mẹ Chu thu tay lại, cúi đầu suy tư.
Có đôi khi chính là vậy, khi anh lên kế hoạch muốn cho người yêu một bất ngờ, thì người yêu của anh cũng sắp xếp muốn cho anh một cái vui mừng.
Cho nên khi Tô Dịch Thừa vạch kế hoạch chờ An Nhiên trở lại liền cho cô một đám cưới, thì An Nhiên cũng giấu anh về nước sớm hi vọng lúc anh nhìn thấy mình sẽ thật bất ngờ.
Nhưng may mà Tô Dịch Thừa biết tùy cơ ứng biến, cũng không lộ ra sơ hở. Vốn sớm định để cho Lâm Lệ và em gái Tô Dịch Kiều cùng đến sân bay đón An Nhiên lại bị đổi thành sáng hôm sau đến nhà Tô Dịch Thừa đón cô dâu đi nơi tổ chức đám cưới.
Tô Dịch Thừa bố trí bất ngờ này cho An Nhiên thực làm An Nhiên kinh ngạc, dĩ nhiên cũng thực sự vui mừng, gần như là khóc trôi hết trang điểm, bởi vì quá cảm động, cảm động bởi vì có một người đàn ông sẵn lòng làm nhiều điều vì cô như thế.
An Nhiên rất đẹp, mặc dù bụng đã hơi to, nhưng là vẫn không làm mất đi phong thái nữ chính bây giờ.
Cả đám cưới được tiến hành đâu vào đấy, rất thuận lợi, có thể nhìn ra là Tô Dịch Thừa thật sự rất dụng tâm, đám cưới được chuẩn bị rất ảo mộng, rất duy mỹ.
Nhìn An Nhiên khoác tay ba Cố, từng bước từng bước trên thảm đỏ đến chỗ Tô Dịch Thừa, đáy lòng Lâm Lệ thực sự thật lòng chúc phúc cho bọn họ.
Có lẽ là tức cảnh sinh tình, đối mặt với tình cảnh này Lâm Lệ không khỏi có chút bùi ngùi.
Cảnh tượng như vậy cô đã mơ tới vô số lần, từ lúc bọn họ tốt nghiệp đại học cô đã mơ ước mình mặc áo cưới đi về phía Trình Tường, mỗi lần mơ như vậy cũng khiến cho cô tỉnh lại mà mỉm cười hạnh phúc.
Một khoảng thời gian dài sau này mãnh liệt nghĩ đến hôn lễ, chẳng qua là hôn lễ kia không bao giờ là giấc mộng đẹp cho cô tỉnh lại mà cười nữa, mà là vô số lần khiến cô tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng. Bởi vì một quãng thời gian dài sau khi mất đi đứa con, cô luôn mơ tới cô và Trình Tường trong hôn lễ, mơ thấy Trình Tường phản bội cô mà chạy đi, mơ thấy anh ta đẩy cô xuống đất, sau đó cô tỉnh lại.
Cả người mãnh liệt run lên, lòng bàn tay mồ hôi chảy ròng ròng, cho dù là bây giờ nghĩ lại, cô vẫn thấy sợ hãi.
Ổn định lại hô hấp, nhìn phía trước ba Cố trao tay An Nhiên vào tay Tô Dịch Thừa, Lâm Lệ mỉm cười, xoay người chuẩn bị đi phòng vệ sinh, đang lúc xoay người, không cẩn thận bị mắc vào lễ phục phù dâu của mình, cả người mất trọng tâm, chân mất thăng bằng chuẩn bị té xuống. Đột nhiên cảm thấy phía sau có một trận gió thổi qua, sau đó khi còn chưa kịp phản ứng thì cảm giác được bản thân mình đã rơi vào một lồng ngực rất quen thuộc.
Bày tỏ chân tình
Editor: Bỉ Ngạn
Beta: Violetin_08
Lâm Lệ không quay đầu lại cũng biết người phía sau là Chu Hàn, không biết từ lúc nào, quan hệ của Chu Hàn và Tô Dịch Thừa dường như đã trở lại giống như trước đây.
Lâm Lệ một lần nữa đứng vững thân thể, rời khỏi ngực anh, thấp giọng nói với anh, “Cảm ơn.” Từ lúc đó giữa hai người không hiểu sao có vài phần xa cách và khách khí.
Ánh mắt Chu Hàn chăm chú nhìn cô, không nói chuyện, một lúc lâu sau trực tiếp xoay người rời đi.
Lâm Lệ nhìn chằm chằm bóng lưng của anh một lúc, rồi thu hồi ánh mắt, đi thẳng hướng đến phòng rửa tay.
Diệp Tử Ôn sửng sốt, có chút kỳ quái hỏi: “không phải là cậu coi trọng người ta sao?” Không có thì sao cậu ta dán mắt vào người ta làm gì, thật ra thì anh cũng không phải thật sự muốn bắt chẹt gì cậu ta một bữa cơm gì đó, làm bạn bè, anh cũng muốn cậu ta có thể một lần nữa chấn chỉnh tinh thần, đừng sống trong cuộc sống bóng ma mà Lăng Nhiễm mang đến cho cậu ta.
“Đúng, mình coi trọng người ta.” Chu Hàn gật đầu, lại lấy từ trên khay của nhân viên phục vụ một ly Champagne (sâm panh), giơ tay lên ngửa đầu uống một hớp, trong lòng có chút rầu rĩ khó chịu, cái loại khó chịu này không biết là từ đâu đến, nhưng chính là làm cho anh có chút phiền não và không yên.
“Vậy cậu không nên…!” Thích thì phải tích cực chút nha, anh chàng này sao lại đầu gỗ giống trước kia vậy! “Cùng lắm thì người ta không cần cậu mời khách nữa, đúng là hẹp hòi, mình cho cậu biết, cô ấy tên là Lâm Lệ —— “
Chu Hàn đưa tay cắt đứt lời Diệp Tử Ôn, chỉ nói: “Cô ấy là vợ mình.” Có lẽ chính anh cũng không phát hiện, lúc anh nói lời này giọng nói chắc chắn lạ thường.
Diệp Tử Ôn sửng sốt, mắt mở thật to, có chút khó tin nhìn anh, lúc kịp phản ứng, Chu Hàn vốn