Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
khó có thể cự tuyệt.
Giống như trúng phải một loại cổ độc, quả thật Lâm Lệ đã dừng động tác lại, chỉ chăm chú nhìn Chu Hàn.
Thấy cô dừng lại, Chu Hàn lúc này mới khẽ thở dài, tay trước sau không có rời khỏi mặt cô, “nghiêm túc nghe anh nói mấy câu được không?”
Lâm Lệ không nói chuyện, chỉ ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt kia dường như hỏi ‘nói gì?’
“Chưa từng coi em là thế thân của Lăng Nhiễm.” Chu Hàn nhìn cô, lời nói rất thật tình, “Anh thừa nhận tình cảm của anh đối với Lăng Nhiễm đã tồn tại mười mấy năm, cũng thừa nhận đoạn tình cảm này khiến anh bị tổn thương rất sâu, nhưng mà anh chưa bao giờ là người cầm lên được không bỏ xuống được, trước kia từ khoảnh khắc anh ly hôn với Lăng Nhiễm, tình cảm anh dành cho cô ta đã đến điểm cuối, việc anh để ý sự tồn tại của Tiểu Bân không phải vì nó là bằng chứng chứng minh Lăng Nhiễm phản bội anh, mà là vì nó khiến anh phải nhìn thẳng vào tình cảm và tình yêu mười mấy năm qua của anh đã sai lầm bao nhiêu, sau khi chia tay với Lăng Nhiễm anh vẫn không hề có một cuộc tình nào, không phải vì anh còn chưa quên được Lăng Nhiễm, cũng không phải anh còn sống trong cái bóng của việc Lăng Nhiễm phản bội, đương nhiên cũng không phải sống trong ký ức khó quên với cô ta, là anh sợ hãi, khiếp đảm, không dám thử nữa, nhưng mà vì em, anh muốn thử lần nữa.”
Lâm Lệ mở miệng gần như là theo bản năng: “Tại sao?”
Chu Hàn cười, khẽ cong khóe miệng, bàn tay từ gương mặt của cô trượt xuống môi cô, ngón tay nhẹ vuốt ve môi cô.
“Có lẽ bởi vì chúng ta có trải nghiệm giống nhau, có lẽ là khi chúng ta chữa vết thương cho nhau anh không cẩn thận nên yêu em rồi, có lẽ… thật ra thì anh cũng không biết…” Khi đang nói chuyện, giờ phút này Chu Hàn làm gì có nửa bộ dáng của kẻ say rượu.
Lâm Lệ nhìn anh, chỉ cảm giác trái tim mình đập mạnh ‘thình thịch’.
Nhẹ vỗ môi của cô, Chu Hàn chậm rãi cúi đầu hướng về phía cô, mắt thấy sẽ hôn lên môi của cô, đột nhiên bị Lâm Lệ mạnh mẽ đẩy ra.
Lâm Lệ mạnh mẽ ngồi dậy, chỉ nói nói, “Anh, anh say.” Nói xong, có chút bối rối chạy nhanh ra khỏi gian phòng.
Mẹ Trình cầu xin
Editor: Tigon
Beta: Violetin_08
Chu Hàn ngồi ở phía sau bàn làm việc, ngòi bút trên tay xoay, ánh mắt lại nhìn chằm chằm phía cửa, cánh cửa phòng làm việc không đóng lại, nhìn xuyên qua là có thể thấy Lâm Lệ ngồi ở ngoài kia.
Khẽ nhíu mày, thu hồi lại ánh mắt, lại nhìn chằm chằm điện thoại trên bàn một lúc lâu, cuối cùng đưa tay gọi nội tuyến, điện thoại trên bàn thư kí của Lâm Lệ vang lên, chỉ thấy Lâm Lệ nhìn điện thoại như là suy nghĩ một lát, lúc này mới đưa tay lên nghe.
Bên tai Chu Hàn truyền đến tiếng cô, “a lo, Chu tổng.” Khách sáo mà xa cách, chỉ mang tính chất công việc.
“Em đi vào đây một lát.” Giọng nói Chu Hàn có chút trầm thấp.
Lâm Lệ dừng bước, không quay đầu lại, chỉ nói: “Chu tổng còn có chuyện gì sao?”
Đôi mắt sâu tựa như hồ nước nhìn thẳng cô, Chu Hàn lãnh ngạnh (lạnh lùng, cứng rắn) nói: “Xoay người lại nhìn anh!”
Chỉ thấy hai tay Lâm Lệ nắm chặt, cuối cùng xoay người lại, nhưng mà ánh mắt không nhìn tới anh mà hơi rũ mắt xuống, nhìn vào bàn làm việc màu đỏ nâu rộng rãi của anh, cũng không có nói chuyện.
Chu Hàn mở miệng: “Nói cho anh biết đáp án của em.”
Lâm Lệ nhìn sang hai bên một chút, giả bộ hồ đồ nói: “Em không biết anh đang nói cái gì.”
Chu Hàn đứng dậy, từ phía sau bàn làm việc đi ra đứng trước mặt cô, ánh mắt từ đầu đến cuối cứ nhìn cô, ngữ điệu trầm thấp: “Em còn đang trốn tránh.”
“Em không có.” Lâm Lệ phủ nhận, tay nắm chặt thêm một chút.
“Em có.” Chu Hàn nói, thanh âm không lớn nhưng lại chắc chắn lạ thường.
“Em không có!” Lâm Lệ phủ nhận, khẽ nghiêng người, anh nhìn cô chăm chú như vậy khiến cho cô có cảm giác bị áp bách.
Chu Hàn cũng nghiêng người theo cô, giọng nói trong trẻo lạnh lùng đột nhiên lộ ra ý cười: “Nếu không đúng như vậy thì ngẩng đầu lên nhìn anh.”
Không muốn để anh xem thường, hít một hơi thật sâu, Lâm Lệ có chút quật cường ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn anh, một lần nữa mở miệng nói: “Em không trốn tránh, đối với việc đã qua mà nói, em đã dứt từ nửa năm trước rồi!”
Chu Hàn khóe miệng khẽ cong lên, nhìn cô nói: “Nếu như dứt rồi thì chúng ta thử bắt đầu.”
Nghe vậy, Lâm Lệ dời ánh mắt qua bên cạnh, không nhìn tới anh, “Em, em không muốn.”
Ý cười nơi khóe miệng phai nhạt đi, nhíu mày, giọng nói cũng trở nên có chút lãnh ngạnh, “vì sao?”
“Không vì cái gì cả.” Lâm lệ cắn cắn môi nói: “Em cảm thấy phương thức sống chung của chúng ta như bây giờ rất tốt, không cần thiết phải thay đồi hoặc là thử nghiệm.” Bất kỳ thay đổi hay thử nghiệm nào cũng cần phải trả giá thật nhiều, cô đã bị thương không nổi nữa.
“Phương thức sống chung hiện tại của chúng ta rất tốt?” Chu Hàn cười lạnh nói: “Em là chỉ chúng ta hiện tại ở trong một nhà, cùng nhau đi làm, lại giả vờ làm hai người không quen biết như vậy là phương thức sống chung rất tốt?”
Lâm Lệ mạnh miệng, “Không có gì không tốt cả…”
Chu Hàn đưa