The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.

ô lực, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
“Cốc cốc cốc…” Nghe tiếng gõ cửa có chút mãnh liệt và gấp gáp.
Lâm Lệ có chút nghi hoặc, Chu Hàn chưa bao giờ gõ cửa như vậy, muốn đứng lên đi mở của nhưng mà đã quên hai chân đang bị tê căn bản là không có sức lực để đứng lên. Vừa mới đứng lên bắp đùi nhói một cái liền ngã xuống mặt đất,“A!” Cái mông đập xuống sàn, mặc dù này là sàn gỗ nhưng mà thật có chút đau nha, cau mày lại, mặt trở nên có chút vặn vẹo.
Người đứng ngoài cửa như là nghe được tiếng động, trực tiếp mở cửa đi vào, chỉ nghe thấy tiếng nói non nớt kêu to: “Dì!”
Sau đó Lâm Lệ còn chưa kịp phản ứng, thân ảnh nhỏ nhỏ đã chạy đến chỗ cô, tay bé nhỏ lôi kéo cô có chút gấp gáp, khóc lên: “Dì, dì làm sao vậy, dì làm sao vậy …?”
Lâm Lệ ngẩng đầu, lúc này mới nhìn rõ khuôn mặt nhỏ nhắn trước mặt, thằng bé đã gấp đến độ sắp khóc lên rồi.
“Tiểu Bân, con sao đã về rồi?” Cô nhớ là Chu Hàn nói anh đưa nó về đại viện, thứ hai mới đón nó về mà.
“Dì, dì sinh bệnh gì rồi, có phải là dì không cần con nữa hay không?” Thằng bé vừa khóc vừa hỏi, bộ dáng như vậy khiến Lâm Lệ thật đau lòng.
Lâm Lệ gượng cười, thì ra Chu Hàn dùng cái cớ này để đưa Tiểu Bân đi, vừa định chống người ngồi dậy, cái mông truyền đến đau đớn khiến Lâm Lệ nhíu mày lại, hai chân tê dại không có cảm giác.
Thằng bé thấy thế, tưởng rằng cô bị bệnh rất nặng, liền gấp đến độ khóc òa lên, nước mắt thi nhau rơi xuống, sau đó vội lớn tiếng gọi Chu Hàn: “Ba, ba, dì không đứng lên nổi, dì không đứng lên nổi!”
“Tiểu Bân, dì không sao, chỉ là vừa rồi ngã xuống, ngồi lâu quá nên chân bị tê thôi.” Lâm Lệ trấn an, đưa tay vỗ vỗ chân mình, hy vọng có thể nhanh chóng phục hồi.
Thằng bé đâu có nghe cô, vừa khóc vừa nói: “Dì, có phải là dì sắp chết không, có phải là dì không cần Tiểu Bân nữa không, dì đừng chết, sau này con sẽ nghe lời dì, sau này cũng không trốn ông nội và bà nội nữa, còn yêu họ như trước đây nữa, dì không được chết, con không muốn, không muốn…”
Lâm Lệ há hốc mồm, vừa đau lòng bé vừa cảm thấy bản thân mình bất lực, hoàn toàn không biết nên giải thích như thế nào, chỉ có thể giúp bé lau đi nước mắt, vừa an ủi, “Tiểu Bân đừng khóc, dì không sao, thật sự không sao hết.” Vừa nói vừa sốt ruột nhìn ra cửa, nghĩ thầm sao Chu Hàn lâu như vậy còn chưa tới.
Vừa ngẩng đầu nhìn lên, mới thấy rõ ràng Chu Hàn đã đến từ bao giờ, tay ôm ngực tựa vào cửa, nhìn cô cười như không cười.
Lâm Lệ trợn mắt nhìn anh, cúi đầu nhìn thằng bé nói: “Tiểu Bân, dì thật sự không có chuyện gì, không tin con đi hỏi ba con đi.”
Nghe vậy thằng bé liền quay đầu nhìn Chu Hàn, mắt hồng hồng hỏi: “Ba, dì có chết hay không?”
Chu Hàn tiến lên, đưa tay xoa đầu bé nói: “Đi bưng ly sữa trên bàn đến đây.” Nói xong liền cúi xuống một tay ôm lấy Lâm Lệ.
Lâm Lệ có chút không kịp phản ứng, theo bản năng đưa tay ôm cổ anh, khẽ thở phào.
Chu Hàn nhìn cô, ôm cô lên trên giường.
Hiện tại thằng bé sợ Lâm Lệ sẽ chết, sẽ không cần nó nữa, nghe Chu Hàn bảo nó ra ngoài bưng sữa, không nghĩ gì liền vội vã chạy ra ngoài.
Chu Hàn thả cô lên trên giường, kéo chăn đắp trên người cô, vừa thấp giọng nói: “ai bảo không ăn cơm, đói đến mức không còn sức lực đi.” Giọng nói pha lẫn mùi vị giễu cợt và xem cuộc vui.
Lâm Lệ tức giận trừng anh, chất vấn, “Anh nói bậy bạ gì với Tiểu Bân a! Anh không biết là tâm hồn nó rất yếu ớt hả!” Hiện tại thằng bé và cô rất thân thiết, bé sợ nhất chính là cô không cần bé.
Chu Hàn không nói chuyện, ý cười nhàn nhạt không quá rõ ràng nơi khóe miệng.
Thằng bé rất nhanh bưng sữa đến, đưa tới cho Lâm Lệ, “Dì, uống sữa.”
Lâm Lệ mỉm cười, đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn Tiểu Bân nhé.”
Thằng bé mím môi, vẻ mặt lo lắng nhìn Lâm Lệ một lúc lâu, quay đầu nhìn Chu Hàn nói: “Ba, chúng ta đưa dì đến bệnh viện đi.” Bé thật sợ Lâm Lệ sẽ chết, mẹ không cần bé, ba còn nói bé không phải con của ba, nếu như ngay cả dì cũng không cần bé nữa thì bé thật sự là đứa trẻ không ai cần a.
Lâm Lệ bất đắc dĩ, nhìn bé vưa đau lòng vừa vô lực, chỉ có thể quay đầu trừng mắt nhìn Chu Hàn.
Chu Hàn không đếm xỉa đến ánh mắt của cô, chỉ nhàn nhạt mở miệng nói: “Dì không có chuyện gì, chỉ là đói bụng nên không có sức lực, ăn chút gì vào là tốt thôi.”
Nghe vậy thằng bé liền mừng rỡ, tiến lên lôi kéo tay Lâm Lệ hỏi: “Dì, có thật hay không?”
Lâm Lệ chỉ có thể nương theo lời Chu Hàn gật đầu, hôm qua cả ngày không ăn gì, đúng là đói bụng đến mức không còn chút sức lực.
“Con liền đi tìm đồ cho dì ăn.” Nghe nói chỉ cần ăn là tốt rồi, thằng bé vội vàng chạy ra tìm đồ ăn.
Thấy bé đi ra ngoài, lúc này Lâm Lệ mới hỏi Chu Hàn: “sao Tiểu Bân đã về rồi?”
Chu Hàn nhìn vào mắt cô nói: “Lúc nhớ đến đứa bé thì nhìn Tiểu Bân đi.”
Lâm Lệ sửng sốt, lúc này mới hiểu được anh là vì lo lắng cho cô nên mới đón Tiểu Bân về để dời đi suy nghĩ của cô.
Chóp mũi không hiểu sao trở nên chua xót, không muốn cho anh thấy đôi mắt mình bây giờ đã đỏ lên, Lâm Lệ liền thu hồi tầm mắt, cúi đầu uống sữa của mình.
Chu Hàn cũng không nói thêm gì nữa, chỉ nói: