Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.

ội vàng hỏi: “Như thế nào như thế nào, Trình Tường đồng ý chứ?”
Ba Trình đứng phía sau mẹ Trình cũng sốt ruột chờ đợi, ánh mắt nhìn Lâm Lệ tiết lộ cảm xúc hiện tại của ông.
Lâm Lệ tận lực làm cho mình cười, cầm tay mẹ Trình, gật đầu nói: “Trình Tường đồng ý phẫu thuật rồi.”
Nghe vậy, mẹ Trình như là sửng sốt một lúc, sau đó liền khóc, là quá mừng mà khóc, nắm tay Lâm Lệ không nói nên lời, ba Trình phía sau cũng kích động, hai tay nắm tay mẹ Trình có chút run rẩy.
Lâm Lệ đưa mắt nhìn qua, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Chu Hàn, chỉ thấy anh nhìn cô chằm chằm, trên mặt cũng không quá nhiều biểu cảm.






Như vậy là tốt rồi


Editor: Tigon
Beta: Violetin_08


Trên đường trở về nhà, vừa lên xe không bao lâu Lâm Lệ liền tựa vào ghế ngủ thiếp đi.
Chu Hàn không gọi cô dậy, điều chỉnh ghế ngồi một chút, để cô ngủ được thoải mái hơn, tốc độ xe cũng hết sức chậm rãi, rất vững vàng.
Nhưng mà quáng đường này Lâm Lệ không ngủ yên ổn, không phải do Chu Hàn lái xe không ổn định mà là gặp phải cơn ác mộng.
Lúc dừng đợi đèn đỏ, Chu Hàn quay đầu nhìn cô, chỉ thấy trán cô đầy mồ hôi, mày chau lại, thậm chí tay đang đặt trên đùi cũng đang nắm chặt.
“Vừa mơ thấy cái gì?”. Phía sau Chu Hàn mở miệng hỏi, giọng nói không to không nhỏ, tâm tình cũng không phậm phồng nhiều lắm.
Tay đang chuẩn bị mở cửa xe ngừng lại, im lặng một lúc lâu, chỉ nói: “không có gì.”
Cô không đáp, Chu Hàn cũng không hỏi nữa, cũng tháo dây an toàn mở cửa xuống xe.
Dọc đường đi hai người đều im lặng, cô không mở miệng giải thích, anh cũng không hỏi nửa câu.
Về tới nhà Lâm Lệ liền vào phòng mình, mà lần đóng cửa này là cả một buổi chiều.
Lúc Chu Hàn đẩy cửa đi vào chỉ thấy cô ngồi trên giường gần bệ cửa sổ, đầu tựa vào đó, hai tay ôm gối.
Đi đến nhìn cô mở miệng nói: “Ăn cơm thôi.”
Lâm Lệ vẫn tiếp tục bất động, ánh mắt không biết đang nhìn chỗ nào.
“Em yêu anh ta như vậy sao?” Chu Hàn nhìn cô hỏi, giọng anh rất lạnh, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc.
Lâm Lệ ngẩng đầu nhìn anh, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “em mơ thấy đứa bé.”
Nghe vậy Chu Hàn sửng sốt, phản ứng lại, biết đứa bé mà cô nói đến chính là đứa con bị sinh non trước đây của cô.
Lâm Lệ cúi đầu, tay siết chặt mình hơn chút nữa, cằm đặt trên đầu gối, vẻ mặt bất lực, nhẹ giọng nói, “em nói với Trình Tường rằng em tha thứ cho anh ta, nói rằng em không trách anh ta hại em mất đi đứa bé, nhưng mà, em vừa mới nằm mơ thấy tình cảnh lúc đứa bé bị mất đi, cái cảm giác này rất đau, rất đau.”
“Em đau là bởi vì em chưa bỏ được.” Giống như trước kia trước sau anh mãi không bỏ qua được thân thế của Tiểu Bân vậy: “tha thứ cho Trình Tường hay không cũng không quan trọng, quan trọng là em có bỏ qua cho bản thân mình hay không, nếu như chính bản thân em vẫn không thể bỏ được thì dù có nói tha thứ hay không cũng giống nhau cả mà thôi. Tha thứ chỉ là một cái cớ, làm cho mình an lòng cũng là để cho người khác an lòng.”
Lâm Lệ cũng không có nói chuyện, nước mắt không tiếng động lăn dài trên gương mặt cô, cô biết rằng Chu Hàn nói đúng, cô căn bản không thể phản bác lại anh, cô thật sự không có cách nào có thể quên đi cảnh tượng kia, rằng cô cỡ nào mong đợi đứa bé này, nhưng cuối cùng lại lấy phương thức này mà rời đi.
“Có một số việc phải đối mặt với nó, trốn tránh sẽ chỉ làm cho mình thêm đau đớn, anh biết quá trình đối mặt bao giờ cũng rất đau đớn, nhưng mà chỉ có đối mặt, em mới có thể kết thúc được, mới có thể được giải thoát thực sự.” Đây là bài học mà anh rút ra từ chuyện của anh và Tiểu Bân, trước kia anh vẫn luôn không dám đối mặt với sự thực về thân phận của Tiểu Bân, cho nên mỗi lần nhìn thấy thằng bé luôn khiến anh vừa đau đớn vừa rối bời, sau này khi đối mặt rồi mới thực sự chấm dứt. Hiện tại đối mặt với thằng bé anh không còn cảm thấy đau đớn và rối bời nữa.
Lâm Lệ vẫn im lặng, cô nhắm mắt lại, khóe miệng run rẩy, như đang đè nén và chịu đựng.
Chu Hàn không có nói thêm gì nữa, xoay người rời khỏi phòng, có một số việc chỉ khi mình đối mặt với nó mới có thể hoàn toàn kết thúc, người khác nhiều nhất cũng chỉ có thể cho ý kiến, ngoài ra không giúp được gì cả.
Ngoài cửa sổ trời sáng rực rỡ, có phần chói mắt, không cần ra cửa cũng có thể cảm nhận được, vào mùa đông mà bầu trời sáng rỡ như vậy vô tình lại cảm thấy rất ấm áp.
Lâm Lệ không biết mình ngồi như vậy bao lâu nữa, lúc đứng lên chỉ nhớ mình ngồi từ ban ngày từ sáng đến tối, rồi lại từ tối đến sáng hôm sau.
Cô ngồi thâu đếm suốt sáng lâu như vậy sao?
Lâm Lệ không nhìn giờ, nhưng mà hản là đúng như thế.
Chân đã có chút tê dại, cảm thấy như không phải là chân của mình nữa rồi, nhúc nhích cũng không có chút cảm giác nào, chỉ có tê dại mà thôi.
Một đêm này cô đã suy nghĩ rất nhiều, nhiều điều ít nhiều cô đã nghĩ thông suốt, trên đùi truyền đến tê dại làm cho cô không cách nào nhúc nhích được, chỉ có thể vô lực ngồi lại, nhắm mắt lại chờ cơn tê kia đi qua.
Đang lúc Lâm Lệ nhắm mắt lại v