Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.
“Anh đi ra ngoài làm bữa sáng.” Nói rồi xoay người rời đi.
Lâm Lệ uống sữa, chóp mũi chua xót, hốc mắt ửng đỏ, trái tim không hiểu sao ấm áp lên.
Nhìn về cửa phòng lần nữa, suy nghĩ cả một bữa tối, có lẽ cô thực sự nên suy nghĩ cẩn thận.
Bởi vì bệnh tình không thể kéo dài hơn được nữa, cho nên khi Trình Tường đồng ý phẫu thuật, bác sỹ của Trình Tường liền bàn bạc với ba mẹ Trình thời gian phẫu thuật.
Mặc dù Trình Tường vẫn rầu rĩ không nói lời nào, nhưng cũng không có kháng cự trị liệu nữa.
Vì vậy, tuy là khổ sở nhưng mẹ Trình đã yên tâm không ít.
Bởi vì tế bào ung thư bất cứ lúc nào cũng có thể lan ra rất nguy hiểm, cho nên đợi Trình Tường hạ sốt xuống, quan sát thêm hai ngày liền chuẩn bị phẫu thuật.
Từ ngày đó nói chuyện với Chu Hàn ở bệnh viện, Lâm Lệ liền không đến thăm Trình Tường nữa, nhưng mà ngày hôm nay mổ, mẹ Trình gọi điện thoại cho cô, hi vọng cô có thể đến xem một chút.
Lâm Lệ suy nghĩ một lúc, những gì trôi qua thì đã qua rồi, khi đến bệnh viện, Trình Tường đang được đẩy vào phòng phẫu thuật, thấy cô đến đây cả người liền có chút kích động.
Lâm Lệ cũng không có nói thêm gì, chỉ gật đầu với Trình Tường, đưa tay cầm tay anh.
“Lâm Lệ, cám ơn em còn có thể đến gặp anh.” Trình Tường nắm tay cô, trong mắt có chút ẩm ướt.
Lâm Lệ cũng không nói thêm gì nữa, hốc mắt cũng có chút hồng hồng, cầm tay anh nhẹ nói: “Cố gắng lên.”
Trình Tường được đưa vào phòng phẫu thuật, mang theo hi vọng của ba mẹ Trình và sự chúc phúc của Lâm Lệ.
Lâm Lệ và ba mẹ Trình ngồi chờ bên ngoài, mẹ Trình nắm chặt tay cô, căng thẳng đến bóp đỏ tay Lâm Lệ cũng không phát hiện.
Lâm Lệ muốn tìm chút đề tài để nói chuyện để thả thỏng sự căng thẳng cao độ cho họ.
Nghĩ tới mấy lần tới đây đều không thấy Tiêu Tiêu cho nên liền hỏi: “Làm sao lại không thấy Tiêu Tiêu đâu cả?”
Nghe vậy, mẹ Trình bên cạnh có chút oán hận nói: “Đừng nhắc đến người đàn bà kia nữa, kể từ khi biết Trình Tường ngã bệnh, mới mấy ngày đầu còn chịu khó tới, sau nghe bác sỹ nói Trình Tường phải bị bỏ đi một chân liền không thấy tăm hơi, uổng bác coi cô ta như con gái ruột, vậy mà không nghĩ tới cô ta lại vong ân phụ nghĩa như vậy!”
Nghe bà nói xong, trong lòng Lâm Lệ không khỏi có chút cảm khái, cũng có chút thấy không đáng giá thay cho Trình Tường.
“Tiểu Lệ, ban đầu là tại bác.” Mẹ Trình có chút áy náy nhìn Lâm Lệ, chỉ có lúc hoạn nạn mới biết được ai tốt ai xấu.
Lâm Lệ lắc đầu, vỗ vỗ tay bà, chỉ nói: “Không liên quan đến bác, là vấn đề từ trước đó giữa cháu và Trình Tường.”
“Không phải, không phải, là bác không tốt, là bác không tốt.” Mẹ Trình tự trách, nhìn Lâm Lệ nói: “Tiểu Lệ, trước kia thì phải trách bác không tốt, cháu đừng để trong lòng, sau này nếu cháu và Trình Tường muốn bên nhau bác tuyệt không phản đối.” (VL: ko biết nói gì hơn nữa!!!)
Lâm Lệ không ngốc, tự nhiên liền nghe ra hàm ý trong lời của bà, nhìn bà thoáng cái không nói gì, trong đầu bất giác nhớ lại những lời Chu Hàn nói với cô từ hôm sau rượu.
“Anh sợ, khiếp đảm, không dám thử nữa, nhưng mà vì em, anh muốn thử một lần nữa…”
“Lâm Lệ?” Thấy cô lâu không trả lời, mẹ Trình đưa tay vỗ cô.
Lâm Lệ hồi phục lại tinh thần, nhìn ánh mắt nóng bỏng của bà, chỉ tránh đi nói: “Chuyện đã qua rồi thì hãy cho nó qua đi.”
“Nhưng mà…” Mẹ Trình còn muốn nói điều gì, lại bị ba Trình bên cạnh dùng ánh mắt ngăn lại, cuối cùng chỉ có thể ấp úng ngậm miệng lại.
Không khí thoáng cái từ căng thẳng trở nên lúng túng, Lâm Lệ đẩy tay bà ra, nhìn họ cười cười đứng dậy nói: “Cháu đi mua nước.” Nói xong liền đứng dậy rời đi.
Đợi Lâm Lệ đi ra xa, ba Trình có chút không đồng ý liếc nhìn mẹ Trình nói: “Sau này đừng có nhắc lại những lời này ở trước mặt con nhà người ta nữa.”
“Tôi, tôi còn không phải là muốn tốt cho Trình Tường sao.” Nhớ tới đứa con của mình, mẹ Trình có chút khó chịu đưa tay lau nước mắt: “Ông nhìn Trình Tường đi, nó nghe lời Lâm Lệ, nếu sau khi phẫu thuật Lâm Lệ có thể ở bên cạnh Trình Tường, vậy nó nhất định sẽ một lần nữa đứng lên. Chẳng lẽ ông không muốn tốt cho con chúng ta sao?”
“Vì muốn tốt cho Trình Tường cũng không thể làm hại Lâm Lệ! Bà nghĩ tới trước đây xem, không nói đến chúng ta phản đối Trình Tường và nó yêu đương, chỉ nói đến Trình Tường làm hại Lâm Lệ sinh non, chúng ta đã làm gì. Làm người phải có lương tâm, là nhà chúng ta phải xin lỗi người ta trước, hiện tại Trình Tường bị mất đi một chân, lại yêu cầu Lâm Lệ quay lại thì quá không còn gì để nói.”
“Tôi cảm thấy được trong lòng Lâm Lệ nhất định còn có Trình Tường, nếu không sẽ không đến thăm Trình Tường, nhất định là lo lắng cho nên mới không bỏ xuống được.” Mẹ Trình khăng khăng cho mình là đúng.
“Bà cho rằng trước đây Trình Tường đối với Lâm Lệ như vậy, Lâm Lệ còn có thể không hận Trình Tường, còn có thể ở bên nó?” Ba Trình xem thường nói, “Đến thăm Trình Tường quá nửa là bởi vì người ta có lòng trắc ẩn, đổi lại chúng ta là Lâm Lệ, chúng ta có thể trơ mắt nhìn Trình Tường như vậy hay không?”
“Tôi…” Mẹ Trình bị hỏi đến cứng họng, trong lúc nhất th