Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.

hồi ánh mắt, một lần nữa trở lại bát mỳ trên bàn.
Chậm rãi kéo ghế ngồi xuống, trước mặt là một bát mỳ trứng rất đơn giản, trên mặt là trứng gà, bên cạnh còn thả thêm hai miếng chân giò hun khói rán bị cháy xém một chút, lại rắc thêm chút hành lá vào.
Nhấc đôi đũa để bên cạnh lên, gắp một miếng ăn mỳ, cũng không biết là có phải quá đói bụng không, ngoài ý muốn mùi vị lại rất ngon, cho dù mỳ đã trương rồi, nhưng ăn vào miệng, Lâm Lệ vẫn thấy mùi vị không hề thua kém đầu bếp trong hàng quán bên ngoài.
Rất khó tưởng tượng một người đàn ông giống Chu Hàn lại có thể xuống bếp, hơn nữa càng không nghĩ tới tay nghề cũng không tệ. Phát hiện như vậy khiến Lâm Lệ không dám tin tưởng, ăn mỳ, khóe miệng nổi lên ý cười mà chính mình cũng không nhận ra.
Chu Hàn cuối cùng làm xong việc, còn kiểm lại từ đầu đến đuôi một lần, đóng cặp văn kiện để một bên, giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã hai rưỡi sáng rồi, thở dài một hơi, cả người thả lỏng ngả người ra phía sau.
“Cốc cốc cốc____” lúc này tiếng gõ cửa vang lên.
Chu Hàn nhíu mày mở mắt, không nghe thấy gì, vẫn ngồi ngửa đầu như thé.
“Cốc cốc cốc…” cửa lần nữa truyền đến tiếng gõ có nhịp điệu.
Lần này, Chu Hàn mới ngồi thẳng dậy, đưa tay xoa chân mày đau nhức, chậm rãi mở miệng, “ đi vào” Thanh âm bộc lộ sự mệt mỏi nồng đậm.
Nghe tiếng, phía ngoài Lâm Lệ mới đẩy cửa đi vào, thật ra thì cô đã đứng bên ngoài một lúc lâu rồi. Phân vân thật lâu mới đưa tay gõ cửa, rất đơn giản, cô chỉ muốn cảm ơn anh, dù sao tô mì kia mùi vị quả thật không tệ. Hơn nữa, chuyện thần kì khiến Lâm Lệ còn bất ngờ nữa, có lẽ là tối nay thực sự rất đói bụng, thế mà ăn hết cả bát mỳ to như thế, theo như sức ăn và khẩu vị của cô hồi trước đây không tính là gì, nhưng mà theo như tình hình của cô hiện tại, quả thực là kì tích, hơn nữa đến bây giờ cũng không có dấu hiệu sẽ nôn ra.
“Cái kia……” Lâm Lệ đứng ở cửa, có chút căng thẳng hai tay nắm chặt, gương mắt nhìn Chu Hàn, ngập ngừng thật lâu mới mở miệng, “cái kia, cái kia, buổi tối, buổi tối cảm ơn anh”.
Chu Hàn nhìn chằm chằm cô, nhìn đến thời điểm Lâm Lệ cả người không được tự nhiên, mới chậm rãi mở miệng hỏi: “cảm ơn cái gì?”
“Cảm ơn mỳ của anh, ăn rất ngon” Lâm Lệ nhìn anh trên mặt gượng cười.
Chu Hàn kéo kéo khóe miệng, cười lạnh nói: “tôi còn tưởng rằng cô muốn cảm ơn tôi đã mắng tỉnh cô”.
Nghe vậy, trên mặt Lâm Lệ vô thức nóng lên, ngoảnh đi không nhìn tới anh. Có chút quẫn bách, chỉ nói: “tôi, tôi đi ngủ trước, anh cũng sớm đi ngủ đi” xoay người liền muốn rời đi.
“Chờ một chút”. Phía sau lên tiếng gọi cô lại, mình từ phía sau bàn làm việc đứng dậy, vòng qua bàn hướng cô đi tới.
Lâm Lệ xoay người lại khó hiểu nhìn anh: “còn có chuyện gì?”.
Chu Hàn nhìn chằm chằm ánh mắt của cô một lúc, đưa tay kéo tay cô đi vào ngồi lên ghế sô pha trong thư phòng.
Lâm Lệ nghi hoặc, không biết anh muốn làm gì, chỉ chăm chú nhìn anh, hỏi “cái gì, chuyện gì a?”
Chu Hàn nhìn cô một cái, nói: “cô ngồi xuống trước đi”. Nói xong đứng dậy đi ra khỏi thư phòng.
Một lúc lâu, khi nội tâm Lâm Lệ phân vân có nên đứng dậy rời đi không, Chu Hàn bưng chậu nước rửa mặt của bạn nhỏ Chu Gia Bân tiến vào, đặt chậu nước trước mặt Lâm Lệ. Lúc này Lâm Lệ mới chú ý tới bên trong còn có cái khăn bông, trong chậu là nước nóng, nhẹ nhàng bốc hơi.
Khi Lâm Lệ còn đang nghi hoặc Chu Hàn bưng những thứ này tới để làm gì, Chu Hàn đã cúi lưng vắt khô chiếc khăn trong chậu, sau đó gấp thành hình chữ nhật, ý bảo cô ngả người ra phía sau “ngửa đầu dựa vào sau này”.
Lâm Lệ khó hiểu, hoàn toàn không biết anh muốn làm gì, “tại sao?”
Chu Hàn không nói, trực tiếp đưa tay đè ép bả vai của cô, hơi dùng lực, để cho Lâm Lệ hướng ra phía sau, sau đó đắp khăn nóng trong tay lên trên mắt của cô, vừa kéo tay cô lên, vừa dùng thanh âm lạnh lùng của anh nói: “đè lại, đắp một lúc”.
Lâm Lệ thế mới biết thì ra anh ra bưng nước nóng đi vào là để chườm mắt cho cô, trong lòng đột nhiên có loại cảm động không nói ra lời, cảm động anh ta nhìn qua thì lãnh đạm mục mịch nhưng lại có mặt dịu dàng chu đáo như thế.
Trong lòng xúc động, tay đè khăn lông, chóp mũi chua xót mở miệng, “cảm ơn”.
Chu Hàn chẳng qua là nhìn cô một cái, không nói gì, xoay người lại bàn làm việc bắt đầu thu thập tài liệu cần dùng cho ngày mai.



Lần đầu gặp Lăng Nhiễm


Editor: Aquarius
Beta: Violetin_08

Mặc dù tối hôm qua đã cầm khăn nóng chườm lên mắt rồi, nhưng mà do hôm qua khóc rất dữ, cho dù đã chườm, đôi mắt nhìn qua vẫn có chút sưng đỏ, lúc đưa tiểu Bân đi học, cô giáo Trần còn đặc biệt quan tâm hỏi thăm cô.
Lâm Lệ sao lại không biết xấu hổ nói thật chuyện này, chỉ có thể nói tối hôm qua mình ngủ không được ngon giấc, sau đó lấy cớ nói muốn nhanh chóng phải đi làm, vội vàng liền xoay người đi.
Lúc lái xe đến công ty Chu Hàn đã tới, đang ở trong phòng làm việc cùng bàn bạc nội dung cuộc họp lúc mười giờ với Từ trợ lý.
Cô ta cười lạnh, có chút phong tình đưa tay vuốt bộ tóc bồng bềnh gợn sóng của mình


XtGem Forum catalog