Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342030
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2030 lượt.
, có chút không thuận theo nói: “Mới không phải như mẹ nói vậy.”
Nhìn bộ dạng trẻ con của cô, ba người còn lại đều cười, lúc này có phải hay không đã không quan trọng
Mặc dù Chu Hàn và Lâm Lệ đều lên tiếng giữ lại hi vọng ba Lâm mẹ Lâm có thể ở lại thêm vài ngày, nhưng mà ba Lâm mẹ Lâm không muốn quấy rầy đến cuộc sống của bọn họ, vẫn kiên trì hôm nay phải trở về đi.
‘Cha vợ’ ‘mẹ vợ’ muốn đi, cho dù bận rộn, Chu Hàn cũng phải đưa tiễn, cho nên sau khi ăn xong điểm tâm đợi ba Lâm cùng mẹ Lâm thu dọn đồ xong, Chu Hàn và Lâm Lệ liền trực tiếp lái xe đưa bọn họ tới bến xe.
So với những khoảng cách cách xa nhau ngàn dặm mà về, nhà Lâm Lệ cách Giang Thành không tính là quá xa, nhưng mà ngồi xe cũng phải hơn 8 giờ đồng hồ, Chu Hàn lo lắng hai ông bà đi đường xe dài như vậy sẽ quá mệt mỏi, cho nên liền đề nghị bọn họ đi máy bay về, máy bay chỉ cần một giờ là có thể đến, hơn nữa anh bảo trợ lý Từ kiểm tra lịch bay, vừa lúc hai giờ sau có một chuyến bay trực tiếp bay tới quê nhà của Lâm Lệ.
Mới đầu ba Lâm mẹ Lâm còn không đồng ý, ngại vé máy bay đắt, nhưng mà Lâm Lệ và Chu Hàn kiên trì, cuối cùng mấy người nửa đường đi bến xe đổi thành đi tới sân bay, về phần vé máy bay Chu Hàn gọi điện thoại thẳng cho trợ lý Từ đặt vé, để cho cho bọn anh trực tiếp chạy tới sân bay.
Trong đại sảnh sân bay, Lâm Lệ ở bên cạnh cha mẹ, Chu Hàn đứng ở cửa sân bay chờ trợ lý Từ đưa vé máy bay tới đây.
“Mẹ, mẹ nói hai người cứ vội vã về như vậy là sao.” Đều đến sân bay rồi, Lâm Lệ vẫn còn chưa từ bỏ ý định, hi vọng cha mẹ có thể ở lại thêm vài ngày.
Mẹ Lâm cười, vỗ vỗ tay cô, “Trở về cũng tốt, có thể cùng hàng xóm láng giềng tâm sự trò chuyện, ở lại Giang Thành cũng không có chỗ nào có thể đi, các con cũng còn bận công việc, cũng không có nhiều thời gian đi theo chân chúng ta, huống chi bây giờ nhìn Chu Hàn đối xử tốt với con, cha mẹ Chu gia cũng tốt, chúng ta cũng không còn gì phải lo lắng nữa.”
Lâm Lệ vẻ mặt đau khổ, có chút không tình nguyện nói: “cha mẹ ở lại thêm vài ngày với con đi mà, giờ cha mẹ đi, hẳn là phải ra tết con mới có thể trở về thăm hai người.”
“Đứa ngốc, còn giống như lúc bé sao.” Mẹ Lâm cười sờ sờ đầu của cô.
Lâm Lệ nhẹ nhàng thở dài, nghiêng nửa người ôm lấy mẹ, dựa vào trên bờ vai của mẹ, thấp giọng nói: “Mẹ, con sẽ nhớ hai người.”
Mẹ Lâm gật đầu, không nói chuyện, chỉ đưa tay vỗ vỗ lưng cô một chút.
Ba Lâm ngồi ở một bên, khóe môi nhếch lên nụ cười thản nhiên.
“Lâm Lệ?” Đang lúc Lâm Lệ ôm mẹ có chút không nỡ, phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói quen quen.
Lâm Lệ buông mẹ mình ra, quay đầu lại, chỉ thấy một vị phu nhân đang xách theo túi quần áo đứng gọn một bên, thấy cô xoay đầu lại, khóe miệng nhàn nhạt nhếch lên nụ cười nói: “Thật sự là cháu a.” Giọng nói kia không mặn không nhạt.
Thấy rõ người phía sau, Lâm Lệ chỉ nhẹ cau mày lại, gật đầu chào bà, mặt không chút thay đổi nói: “Bác gái.”
Ngồi ở một bên ba Lâm và mẹ Lâm cũng nhận ra bà ta, chân mày nhíu lại một chút, vẻ mặt có chút không vui.
Người đó cũng không phải là người khác, chính là mẹ của Trình Tường, trước đây suýt nữa thì thành mẹ chồng của Lâm Lệ.
Cảm ơn các vị
Editor: Con mèo cô đơn
Beta: Violetin_08
Lâm Lệ có chút ngoài ý muốn gặp lại mẹ Trình Tường ở đây, bởi vì lễ phép nên đứng dậy gật đầu với bà ta.
Bà Trình đi tới, đứng lại trước mặt cô, liếc mắt nhìn ba Lâm và mẹ Lâm ngồi cạnh Lâm Lệ, một lần nữa nhìn vào Lâm Lệ, trên mặt cũng không có quá nhiều tình cảm hỏi: “Chuẩn bị cùng cha mẹ cô rời Giang Thành?”
Lâm Lệ nhìn bà ta, cũng không muốn trả lời vấn đề của bà, chỉ lạnh giọng hỏi: “Xin hỏi có chuyện gì không?”
Thật ra thì nói đến mẹ Trình Tường, Lâm Lệ biết bà không thích mình, ban đầu là Trình Tường khăng khăng muốn ở cùng cô, nên họ mới miễn cưỡng đồng ý, cho nên dù cô và Trình Tường ở chung mười năm, Trình Tường cũng rất ít đưa cô về Trình gia, tất cả ngày lễ ngày tết Trình Tường đều trở về một mình. Mặc dù sau này Trình gia không phản đối quan hệ của cô nữa Trình Tường nữa, nhưng cô chưa từng được cha mẹ Trình Tường chấp nhận.
“Cô đang giày vò nó!” Bà Trình nhìn Lâm Lệ chỉ trích nói: “Chuyện lúc đó người nào cũng không muốn, cô cho rằng chỉ cô mất đi đứa bé sao, đó cũng là con cháu Trình gia chúng tôi, chúng tôi cũng đau lòng, nhưng mà chuyện đã xảy ra, ai cũng không thay đổi được, còn chấp nhất chuyện đã qua có tác dụng gì đâu! Cô lại tức giận, trước đây ở bệnh viện cô không gặp Trình Tường, không nghe giải thích của nó, để cho ngày nào nó cũng đau khổ và dằn vặt tự trách, tất cả đã đủ rồi, cô còn muốn thế nào!”
“Cái bà —” Mẹ Lâm muốn nói thêm cái gì, lại bị Lâm Lệ ngăn lại.
Lâm Lệ ngăn mẹ, lắc đầu bảo bà: “Mẹ, để con nói chuyện với bác ấy.”
Thấy Lâm lệ cau mày nói, mẹ Lâm không nói nữa, chỉ nhìn mẹ Trình Tường, ánh mắt rõ ràng mang theo địch ý.
Lâm Lệ quay đầu nhìn bà Trình, nói: “Tôi không muốn thế nào cả, tôi chỉ nghĩ tới cuộc sống của chính mình mà thôi, cho nên xin bác đừng quấy rầy