Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342028

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.

áo mẹ Lâm múc cho cô, cười nhạt nói: “Cám ơn mẹ.”
Chu Hàn ăn rất nhanh, một bát cháo rất nhanh thấy đáy, mẹ Lâm múc cho anh thêm một bát cháo nữa, cũng không còn nhiều lắm, lúc mẹ Lâm định đưa đưa cho anh, Chu Hàn xua xua tay nhã nhặn từ chối: “Mẹ, con đã ăn no.” Vừa nói vừa ngoảnh đầu nói với Lâm Lệ: “Lâm Lệ, hôm nay em đừng tới công ty, theo cha mẹ đi dạo một chút.”
Lâm Lệ gật đầu, ba mẹ khó được tới đây một chuyến, cô cũng muốn hảo hảo đi theo bọn họ, lần gặp này, đoán chừng phải qua năm.
Chu Hàn quay đầu, hơi áy náy nói với ba Lâm mẹ Lâm: “Cha, mẹ, thật xin lỗi, vốn là con nên cùng Lâm Lệ cùng nhau đưa ba mẹ đi thăm thú một chút, nhưng mà gần đây trong công ty thật là có chút bận rộn, thật sự là không có cách nào rút thân ra, chờ qua đợt bận rộn này qua đi, con nhất định cùng hai người đi dạo một chút.”
Mẹ Lâm cười lắc đầu nói: “Công việc quan trọng hơn, công việc quan trọng hơn.”
Ba Lâm cũng đồng ý gật đầu nói: “Đúng vậy a, người trẻ tuổi công việc là quan trọng, hơn nữa, thật ra thì hôm nay chúng ta định bụng trở về.”
“Hả, cha mẹ, hôm nay cha mẹ muốn…?” Lâm Lệ vẻ mặt kinh ngạc nhìn cha mẹ.
“Cha mẹ ở lâu mấy thêm mấy ngày, hai người không có ở đây, Lâm Lệ sẽ nhớ hai người, trước đây còn nói phải về thăm.” Chu Hàn cũng thử khuyên.
Mẹ Lâm nhìn ba Lâm một cái, quay đầu nhìn Lâm Lệ và Chu Hàn, cười nhạt lắc đầu nói: “Không được, vốn chính là tới khám bệnh cho cha các con, hiện tại đã kiểm tra xong cũng không có vấn đề gì chúng ta cũng không còn lo lắng, công việc các con cũng bận rộn, Chu Hàn đã bận bịu còn phải rút thời gian đi theo chúng ta, tiếp tục như vậy không có nghỉ ngơi thật tốt thân thể sẽ không chịu nổi, chúng ta ở lại quấy rầy các con, chờ lúc nào các con rảnh rỗi, thì trở về thăm chúng ta là được.”
“Nhưng mà…..” Lâm Lệ còn muốn nói điều gì, lại bị ba Lâm cắt đứt.
“Tiểu Lệ, thu hoạch lớn nhất của cha với mẹ con tới Giang Thành lần này không phải là đi bệnh viện khám bác sĩ nói bệnh của cha không tái phát, mà là biết được con tìm được chỗ dựa tốt là Chu Hàn, điều này làm cho cha và mẹ của con không còn phải lo lắng gì nữa rồi, bởi vì chúng ta biết, cho dù chúng ta không ở bên cạnh con, cũng sẽ có người chăm sóc tốt cho con.” Ba Lâm đạm cười nói nhàn nhạt.
“Cha…” Lâm Lệ nhìn cha mẹ, có chút tự trách, cảm thấy làm một người con gái, cô thật sự là rất thất bại, lớn như vậy còn để cho cha mẹ vì cô quan tâm nhiều như vậy.
Đang lúc trong lòng Lâm Lệ đang tự trách mình làm không tốt, đột nhiên cảm thấy bả vai bị ai nắm, cả người bị kéo tới gần một bên, sau đó nghe thấy giọng nói của Chu Hàn vang lên bên tai cô, anh nói: “Cha, mẹ, hai người yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Lâm Lệ, cho cô ấy hạnh phúc cả đời.” Giọng nói kia quả quyết mà kiên định, khiến cho người nghe không hề nghi ngờ lòng thành của anh chút nào.
Lâm Lệ ngẩng đầu, nhìn sườn bên khuôn mặt cương nghị kia, trong lòng đột nhiên có loại cảm giác mê hoặc không nói ra lời, nhìn chằm chằm anh, như là lúc này anh đặc biệt có thể cảm động người, cảm động lòng của cô.
Ba Lâm và mẹ Lâm nghe được lời nói của Chu Hàn khẳng định như vậy, hai người nhìn nhau đều cười, gật đầu, nói: “Chúng ta biết con sẽ làm được.” Cũng là bởi vì biết, cho nên mới yên tâm .
“Cha mẹ, ở thêm mấy ngày đi.” Chu Hàn liếc nhìn Lâm Lệ, nói: “Lâm Lệ sẽ không nỡ để cho hai người đi.”
Mẹ Lâm cười, trêu ghẹo nói nói: “Con ở bên cạnh con bé nhiều hơn yêu thương nó nhiều hơn, con bé cũng sẽ không không nỡ rồi.” Nói xong, vẫn không quên mập mờ liếc nhìn con gái của mình.
Tối hôm qua bà nhưng là chờ bọn họ đi vào sau đó còn bí mật chạy đến cửa phòng của bọn họ đứng một lúc lâu, nghe được tiếng vang kỳ quái bên trong lúc này mới xoay người trở về phòng. Đều đã tới tuổi này, buổi tối bên trong phòng, tiếng vang lớn như vậy rốt cuộc là làm cái gì, không cần phải nói bà cũng hiểu. Cho nên lúc trở về phòng đã bàn bạc với ông già, hiện tại Lâm Lệ và Chu Hàn coi như là vợ chồng mới cưới, người trẻ tuổi vọng động kích tình gì đó là điều bình thường, hai ông bà bọn họ ở mãi trong nhà, ít nhiều sẽ không thoải mái, bọn họ hiểu rõ tính tình con gái không tự nhiên, cho nên tối hôm qua hai người coi như hạ quyết định hôm nay trực tiếp đón xe về nhà, ban đầu tới Giang Thành vốn là để khám bệnh, hiện tại không có bệnh còn gặp may có được người con rể tốt như vậy, bọn họ là kiếm được lời rồi, cũng không thể ở lại làm ảnh hưởng bọn họ thêm nữa.
Nghe vậy, Lâm Lệ vội vàng đẩy bàn tay đang ôm cả người mình của Chu Hàn ra, nhìn mẹ khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng hồng lên, có chút hờn dỗi nói: “Mẹ! Mẹ nói cái gì đó.” Nói xong vẫn không quên quay đầu hung hăng trợn mắt nhìn Chu Hàn một cái, trách anh tại sao làm những động tác kỳ quái dễ dàng làm cho người ta hiểu lầm, vẻ mặt kia thật đúng như là không được tự nhiên.
Chu Hàn nhìn ba Lâm và mẹ Lâm đối diện, cười có chút bất đắc dĩ nhún nhún vai.
Bộ dạng của Lâm Lệ càng làm cho mẹ Lâm hiểu lầm, rất tin là cô xấu hổ, cười nói: “Lại còn xấu hổ với cha mẹ đây.”
“Mẹ! ——” Lâm Lệ kéo dài âm cuối