Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.
tôi.”
“Quấy rầy cô, ha ha.” Bà Trình cười lạnh, khinh thường nói: “Nếu không phải vì Trình Tường, tôi cũng sẽ không thèm nhìn cô một cái, bởi vì cô căn bản là không xứng với nó.”
Nghe vậy, hai tay hai bên hông của Lâm Lệ nắm thật chặt, thật sự là buồn cười, cô dường như chưa bao giờ nghe được một lời nói dễ nghe từ trong miệng của bà ta. Hồi xưa khi ở cùng Trình Tường, nhà anh ta vẫn cực lực phản đối, tất nhiên thái độ của mẹ anh ta được biểu hiện cực kỳ rõ ràng, cuối cùng Trình Tường ở trong nhà náo loạn một trận, mặc dù bọn họ không phản đối nữa, nhưng thấy cô đến thì nhìn cô càng lạnh nhạt hơn, cuối cùng bởi vì có em bé, mặc dù quan hệ được cải thiện rất nhiều, nhưng sự quan tâm kia cũng là lạnh lùng, không có tình cảm. Hiện tại cô đã chia tay với Trình Tường rồi, không ngờ tới thế mà vẫn phải nghe lời nói châm chọc của bà ta, xem ra cô làm người quá thất bại rồi.
“Bà cút cho tôi, đứng ở chỗ này ăn nói vớ vẩn!” Một bên ba Lâm tức giận nói, nhìn mẹ Trình Tường, ánh mắt kia lạnh thấu xương dường như mang theo dao nhọn.
“Bà cho là Trình Tường nhà bà là cái thứ gì, không xứng với nó, hừ, chúng tôi căn bản là không lạ gì! Là bà coi cậu ta như là bảo bối!” mẹ Lâm nói, nhổ cho bà ta một bãi: “Phi, là cái thứ gì!”
“Ha ha.” Bà Trình nhìn bọn họ, hừ lạnh nói, “Thật là ứng với câu nói kia, thượng bất chính hạ tắc loạn, người một nhà tất cả đều không có tố chất như vậy.”
Ồn ào bên này thu hút sự chú ý của mọi người, trong sân bay, người đi đường rối rít dừng bước lại nhìn sang bên này.
Ba Lâm bực bội, tiến lên đuổi mẹ Trình Tường, “Bà cút cho tôi, đứng ở chỗ này chướng mắt.”
“Làm sao, ông muốn ra tay đánh người hả!” Bà Trình vừa nói vừa lui về phía sau, nhìn ba Lâm như vậy, thật ra thì trong lòng bà vẫn là có chút sợ, bên này lui, chân bỗng mất thăng bằng, cả người lui về phía sau mấy bước, sau đó đặt mông ngã ngồi trên mặt đất, kèm theo tiếng kêu chói tai, “A! —— “
Thấy thế, mẹ Lâm cười ra tiếng, ngón tay chỉ về phía bà ta nói: “Báo ứng, ai cho miệng lưỡi bà chua ngoa như thế!”
Ngồi dưới đất, ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm người nhà Lâm Lệ, bà Trình vừa tức vừa hận, nhớ tới vừa rồi té ngã thật đúng là rất đau, nhất thời không đứng lên được.
Đột nhiên phía sau có một đôi tay, giọng nói trầm thấp vang lên: “Không sao chứ, để cháu đỡ bác.”
Bà Trình cũng chẳng quay đầu lại nhìn, hiện tại chính mình chật vật như thế, bà chỉ muốn nhanh chóng đứng lên, tránh cho cho người khác chê cười, đưa tay khoác lên người nọ, chống tay đứng dậy.
Đợi đứng vững vàng, lúc này mới quay đầu nhìn về người phía sau nói cám ơn, nói: “Cảm ơn cậu.”
Lại thấy kia khóe miệng người kia nhếch lên giễu cợt lắc đầu, nói: “Không, hẳn là cháu phải cám ơn bác mới đúng.”
“Cám ơn tôi?” Bà Trình kinh ngạc, nhìn người nọ khó hiểu, hỏi: “Tại sao?”
Người nọ cười, ý cười nơi khóe miệng càng rõ ràng hơn, chỉ nghe anh ta nói: “Cảm ơn mắt bác cao hơn đầu, có nhiều bất mãn với Lâm Lệ, cũng cám ơn con bác không chuyên tình, trong ngày kết hôn, bỏ lại Lâm Lệ trong đám cưới, cho nên cháu mới nhặt được tiện nghi lớn như thế, giành được cô gái tốt như Lâm Lệ làm vợ.”
Nghe vậy, bà Trình nhìn anh với vẻ mặt không thể tin, thoáng cái không thể nói nên lời.
Người đỡ bà Trình dậy không phải ai khác, mà là người vừa mới cầm vé máy bay từ tay trợ lý Từ ở bên kia sân bay đã trở lại – Chu Hàn.
Lâm Lệ nhìn anh, khẽ gọi: “Chu Hàn…”
Ba Lâm cùng mẹ Lâm cũng nhìn anh, vẻ mặt cũng không thua kém gì bà Trình, cũng khiếp sợ và bất ngờ, khiếp sợ chính là anh thế nhưng biết toàn bộ mọi chuyện, bất ngờ chính là anh biết hết mọi chuyện cũng không thèm để ý chuyện này!
Bà Trình từ từ phục hồi tinh thần lại, nhìn Chu Hàn lại chỉ chỉ Lâm Lệ, “Cậu cùng phe với bọn họ!”
Chu Hàn cười, xoay người đi tới bên cạnh Lâm Lệ, đưa tay ôm bả vai Lâm lệ, quay đầu nhìn bà ta nói: “Chào bác, cháu là chồng của Lâm Lệ, những lời cháu nói ban nãy đều là thật lòng, thực sự cảm ơn bác!”
“Cậu! ——” Bà Trình tức giận, ngón tay chỉ vào anh cũng bắt đầu run rẩy, bà cảm thấy mình như là lọt vào thòng lọng vậy!
Chu Hàn cau mày, nhìn bà ta nói: “Bà Trình, thói quen dùng ngón tay chỉ người như vậy thật không tốt, chẳng lẽ ngay cả tôn trọng tối thiểu bà Trình cũng không hiểu được sao? Đây cũng là vấn đề tố chất a!”
“Cậu…cậu…cậu! ——” Bà Trình tức giận, thật là tức giận công tâm mà, vỗ vỗ ngực mình thở hổn hển!
Chu Hàn cười lạnh, không hề nhìn bà ta nữa, xoay người nhìn Lâm Lệ, ba Lâm, mẹ Lâm còn ở trong trạng thái khiếp sợ và thất thẫn, giơ tay lên nhìn đồng hồ trên tay một chút, nói: “Ba, mẹ, vé máy bay con đã lấy rồi, thời gian cũng không còn sớm, không lâu nữa là đến giờ lên máy bay, hiện tại chúng ta đi ngay đến đó đi, nếu không lát nữa loa phát thanh lại gọi.”
Lúc này ba Lâm mới phục hồi tinh thần, nhìn anh gật đầu, nói: “ừ, chúng ta, chúng ta đi qua đi.” Nói xong, kéo mẹ Lâm đi về phía trước.
Chu Hàn cúi đầu liếc nhìn Lâm Lệ, khóe miệng cười cười vẫn ôm cô không có ý muốn buông ra.
Chu Hàn dự tính không sai, đợi bọn họ đến cửa đ