Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.
ăng ký, đài phát thanh vừa lúc vang lên, nhắc nhở các vị khách cầm vé máy bay đến cửa đăng ký, nhìn mọi người đang xếp hàng tuần tự đăng ký, ba Lâm xoay người có chút không yên lòng nhìn Chu Hàn: “Chu Hàn, con…” ba Lâm ấp úng muốn nói chút gì đó, nhưng hé miệng lại không biết nên nói gì.
Chu Hàn cười nói: “Cha, cha có lời gì cứ việc nói thẳng.”
Ba Lâm nhìn Chu Hàn một lúc lâu, rốt cục chậm rãi mở miệng nói: “Chu Hàn, con đã biết toàn bộ mọi chuyện trước kia của Lâm Lệ rồi sao?”
Chu Hàn liếc nhìn Lâm lệ, gật đầu, “Vâng.”
“Con không để ý sao?”
Những lời này là mẹ Lâm nói, bọn họ vẫn lo lắng chuyện trước kia của Lâm Lệ sẽ khiến Chu Hàn để ý, nên đang muốn giấu giếm cả đời.
Chu Hàn cười, nhìn ba Lâm mẹ Lâm nói: “trước kia con đã kết hôn, còn mang theo một đứa bé, ba mẹ và Lâm Lệ cũng không có để ý, con còn gì phải để ý đây? Tất cả những gì đã qua đều không quan trọng nữa, quan trọng là hiện tại và tương lai, con tin tưởng sau này con và Lâm Lệ sẽ sống rất tốt, như vậy là đủ rồi.”
Xấu hổ và giận dữ
Editor: Tử Đằng Đằng
Beta: Violetin_08
Trên đường trở về, Lâm Lệ nghiêng đầu nhìn mãi Chu Hàn, thật lâu sau cô mới lên tiếng: “ Thật không nhận ra, thì ra khả năng diễn xuất của anh chuyên nghiệp như vậy!”
Chu Hàn ngoảnh lại nhìn cô, sau đó tiếp tục chăm chú nhìn về phía trước, chuyên chú lái xe, khóe miệng như cười như không, nói: “ Tôi là thương nhân, chú trọng năng suất và tính giá trị, dứt khoát một lần dù thế nào cũng còn hơn là sau này sửa đi sửa lại!”
Lâm Lệ gật đầu, giễu cợt nói: “cũng đúng, nhất lao vĩnh dật luôn*!”
(TDD: *: làm một mẻ khỏe suốt đời)
Có lẽ là vì anh cũng có trải nghiệm tương tự như vậy, anh luôn có thể nhìn thấu đáy lòng cô đang nghĩ gì, mỗi câu nói đều trực tiếp, trần trụi đâm xuyên phòng bị của cô, sau đó mạnh mẽ cắm sâu vào lòng cô.
Lâm Lệ cắn cắn môi, cho dù anh nói một chữ cũng không trật, nhưng cô không hề muốn yếu thế trước anh, mạnh miệng nói: “ Tôi không có, anh đừng có ở đây mà tự cho mình là đúng”
“Có phải là tôi tự suy đoán hay không, trong lòng cô biết rõ, tôi chỉ muốn cho cô biết, buông tay một cách thực sự không phải là nói ngoài miệng, mà là ở trong lòng.” Chu Hàn nói xong, cũng không mở miệng nữa, chỉ chuyên chú lái xe.
Lâm Lệ tức giận quay đầu nhìn ra ngoài, thật ra chính cô sao lại không biết những thứ này? Chẳng qua đạo lý này ai cũng hiểu nhưng mấy ai làm được.
Lâm Lệ còn đang chìm trong cảm xúc của chính mình, Chu Hàn đã lái xe quay về công ty, từ ghế sau lấy công cặp công văn, quay lại vẫn thấy Lâm Lệ ngồi ở tư thế như cũ, im lặng một lúc nói: “Tôi không có thời gian đưa cô về, cô hãy tự lái xe đi về trước đi” Vừa nói vừa mở cửa xe, đi vào công ty.
Lúc này Lâm Lệ mới phục hồi tinh thần lại, hóa ra là đã đến công ty từ lúc nào. Ở lại trong xe thêm một lúc, Lâm Lệ không quay về mà rút chìa khóa ra, xuống xe đi vào công ty.
Lúc Chu Hàn cầm cặp công văn đi vào phòng hội nghị, phía sau còn có trợ lý Từ, thấy cô đi từ trong thang máy ra, Chu Hàn cũng chỉ hơi sửng sốt, sau đó cũng không nói thêm cái gì, cầm lấy tài liệu đi vào phòng hội nghị. Trợ lý Từ thấy cô như thấy cứu tinh, vốn đang buồn khổ lại chợt thấy hi vọng, vội vàng đưa tất cả đồ trên tay cho Lâm Lệ: “ Hội nghị sắp bắt đầu, cô mau vào trong đó ghi chép đi”. Nói xong liền cùng Chu Hàn đi vào phòng họp.
Lâm Lệ thậm chí còn không có thời gian phản ứng, nhận lấy máy tính chỉ có thể đi theo bọn họ vào phòng họp.
Cái hội nghị này diễn ra gần ba tiếng đồng hồ, chủ yếu là bàn về kế hoạch, tiến độ của quý tới, Lâm Lệ không khỏi nghĩ, Chu Hàn cũng thật sự bình thản, rõ ràng ở công ty có một hội nghị quan trọng như vậy mà còn khăng khăng lái xe đưa cha mẹ cô ra sân bay.
Ngày hôm nay là ngày Lâm Lệ bận rộn nhất, tài liệu cứ hết tập này đến tập khác, bên này còn chưa kịp sửa xong, bên kia đã lại mang tới, cả một ngày, bận rộn đến mức Lâm Lệ không rảnh suy nghĩ tiếp những thứ khác, cả người mệt mỏi muốn rã rời.
Hoàn thành xong tập tài liệu cuối cùng, cả người Lâm Lệ ngã ra phía sau, ngửa đầu nhắm mắt lại, không muốn động đậy nữa. Chu Hàn cầm lấy tài liệu từ trong phòng làm việc bước ra, vừa lúc nhìn thấy Lâm Lệ nhắm mắt ngửa đầu tựa vào kia, không biết là đã ngủ thiếp đi hay chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi thôi, tiến lên, đưa tay gõ gõ mặt bàn.
Lâm Lệ chợt mở mắt ra, thấy trong tay anh là xấp tài liệu, không khỏi hỏi: “Còn có tài liệu muốn chỉnh sửa nữa sao?”
Chu Hàn cười, đưa cho cô tập tài liệu, nói: “Những thứ này, hội nghị ngày mai sẽ cần đến, sáng sớm cô hãy phát cho mọi người”
Nghe anh nói thế, Lâm Lệ yên tâm, đưa tay nhận lấy, phối hợp nói: Anh còn giao công việc cho tôi nữa tôi cũng không giúp anh làm, bây giờ là mấy giờ rồi anh có biết không?”
Nghe vậy Chu Hàn nâng tay nhìn đồng hồ, thì ra thấm thoát đã gần 10 giờ tối rồi, thả tay xuống nhìn Lâm Lệ, nói: “Thu dọn đồ đi, chuẩn bị trở về!” nói xong liền trở vào trong phòng thu dọn đồ đạc. Lâm Lệ sớm đã muốn về rồi, chẳng qua công việc k