Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342040
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.
sang xem cô ấy thế nào”. Lâm Lệ thẳng thắn nói, cô đã từng trải qua, biết chuyện này gây đau đớn cho một người phụ nữ thế nào, mặc dù ngoài miệng nói không có chuyện gì, nhưng trong lòng tuyệt đối không thể nào không sao được.
Chu Hàn cau mày suy nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu, đưa tay nhận lấy tài liệu trên tay cô, sau đó xoay người đi thẳng đến phòng hội nghị.
Lâm Lệ sửa sang lại tài liệu trên bàn xong, sau đó vội vã cầm lấy túi xách đi ra công ty, đến gara để xe, nhanh chóng lái xe đến nhà của An Nhiên.
Lúc đến nhà của An Nhiên, là thím Trương ra mở cửa, bởi vì không yên lòng, vào cửa Lâm Lệ cũng không vội vã đi vào, lôi kéo tay thím Trương lại hỏi: “Thím Trương, An Nhiên không sao chứ?”
Thím Trương bị cô hỏi giống như lọt vào sương mù, hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì, gãi đầu, vẻ mặt nghi ngờ hỏi: “Phu nhân không có xảy ra chuyện gì a, phu nhân sẽ có chuyện gì?”
Lúc này Lâm Lệ mới yên tâm, cúi đầu tự nói với bản thân mình: “Không có chuyện gì là tốt rồi, không có chuyện gì là tốt rồi.” Nói xong đi vào trong nhà.
Đợi Lâm Lệ tiến vào, cô mới phát hiện thì ra là Tô Dịch Thừa đã trở lại, hiện đang làm bữa sáng cho An Nhiên, mà An Nhiên thì đang ngồi trên quầy ba nhìn vào phòng bếp vẻ mặt hạnh phúc thỏa mãn, thấy Tô Dịch Thừa vì mình mà bận rộn, nụ cười trên mặt ẩn chứa biết bao nhiêu là tốt đẹp. Giờ Lâm Lệ mới thật sự tin tưởng cô ấy không xảy ra chuyện gì, mình đã lo lắng thừa rồi.
Lâm Lệ vẫn còn ngồi trong nhà An Nhiên một lúc lâu, An Nhiên nói với Lâm Lệ rằng Tô Dịch Thừa đã giải thích mọi chuyện, mà cô ấy tin tưởng lời giải thích của Tô Dịch Thừa là sự thực. Nếu An Nhiên đã khăng khăng thế thì cô cũng không nói gì cả, cô lo lắng chẳng qua là vì không muốn người bạn thân nhất của mình bị tổn thương, chứ không hề muốn chia rẽ bọn họ.
Cuối cùng là Tô Dịch Thừa tiễn cô ra cửa, đứng ở cửa Lâm Lệ vẫn không yên tâm cảnh cáo Tô Dịch Thừa, bất kể anh ta là thị trưởng hay là bí thư, cô cũng chỉ xem trọng người bạn này, nếu anh ta khiến An Nhiên tổn thương, bất kể anh ta là ai cô nhất định sẽ không bỏ qua.
Mặc dù đây chỉ là mấy câu nói để dọa người mà thôi, nhưng An Nhiên vẫn hiểu tấm chân tình này của Lâm Lệ.
Đứng ở trong thang máy, Lâm Lệ giơ tay lên xem đồng hồ, nghĩ xem rốt cuộc nên quay lại công ty hay tranh thủ lười nhác đi về nhà tiếp tục ngủ.
“Đinh___!” thang máy mở ra, Lâm Lệ cầm túi xách từ trong đi ra, không chú ý đến phía trước, cảm thấy phía trước có bóng người xuất hiện, sau đó chỉ cảm thấy bả vai đau nhức, cả người suýt chút đứng không vững, như muốn ngã lộn ra phía sau, may sao cô nhanh tay vịn vào bờ tường mới đứng vững lại được, không để bản thân ngã xuống.
Mà người vừa xuất hiện cũng ý thức được mình va phải người khác, đứng trong thang máy xoay người lại vừa bấm nút thang máy vừa nói với Lâm lệ: “Thật xin lỗi, tôi có___” giọng nói đột nhiên im bặt, cả không gian dường như trở nên yên tĩnh vô cùng.
Lâm Lệ nhìn người đàn ông đang đứng trong thang máy, một lúc lâu lấy lại tinh thần, xoay người trực tiếp rời đi.
Mà người đứng trong thang máy cũng phục hồi tinh thần khi vội vã muốn chạy ra ngoài, thì thang máy đã khép lại, chầm chậm đi lên. Anh ta hấp tấp ấn nút, đợi thang máy quay lại tầng một, Lâm Lệ đã ra tới cổng rồi, người đàn ông đợi cánh cửa thang máy mở ra, gấp rút từ bên trong chạy ra, nói với theo hình bóng Lâm Lệ: “Lâm Lệ!”
Lâm Lệ dừng lại, cả người cứng nhắc, chậm rãi xoay người, nhìn người đàn ông cách mình mấy bước chân, người đàn ông này không phải ai khác, chính là Trình Tường!
Hoàn toàn kết thúc
Editor: Aquarius8713
Beta: Violetin_08
Thấy Lâm Lệ dừng lại Trình Tường bước nhanh đi về phía cô.
Ngày hôm qua mẹ anh trở lại nói với anh bà gặp Lâm Lệ ở sân bay, nói Lâm Lệ và cha mẹ cô trở về nhà, bảo anh chết tâm đừng nghĩ tới cô nữa, còn nói Lâm Lệ cũng không còn là Lâm Lệ khi xưa nữa, nói chuyện vô lễ thậm chí ra tay đẩy bà, mà quan trọng nhất là Lâm Lệ đã kết hôn rồi, bốn tháng sau khi bọn họ chia tay thì cô đã kết hôn!
Anh không tin, không tin Lâm Lệ sẽ xấc xược đến mức ra tay đẩy mẹ anh, lại càng không tin Lâm Lệ đã kết hôn. Nhưng mà bộ dáng mẹ của mình thề son sắt kia căn bản là không giống nói dối lừa gạt anh, mẹ nói ngày hôm qua bà đã gặp người đàn ông Lâm Lệ lấy làm chồng ở sân bay, động tác hai người thân mật y như là một cặp yêu nhau.
Anh không tin, thật sự là không thể tin cũng không muốn tin, anh muốn nhanh chóng gặp Lâm Lệ hỏi cô cho rõ ràng đây là chuyện gì. Nhưng mà anh không biết địa chỉ của cô, thậm chí ngay cả số điện thoại anh cũng không có, anh không thể nào tìm được cô, cho nên chỉ có thể tìm đến An Nhiên, bởi vì anh biết An Nhiên là người bạn tốt nhất của cô, An Nhiên nhất định sẽ có phương thức liên lạc với cô.
“Không cần thiết.” Lâm Lệ từ chối, giọng nói nguội lạnh: “Anh muốn nói cái gì thì nói ở đây đi, tôi còn phải về công ty.”
Thấy cô chối từ Trình Tường cũng không có cách nào, nhìn cô châm chước mở miệng nói: ” Ngày hôm