Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342039
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.
ng
Editor: Tử Đằng Đằng
Beta: Violetin_08
Ngày hôm sau, Lâm Lệ bởi vì chuyện đêm qua nên cảm thấy vô cùng xấu hổ, cho nên cô dậy thật sớm, thừa dịp chu Hàn ra ngoài tập thể dục buổi sáng liền thu dọn đồ, lái xe nhanh chóng tới công ty.
Theo thói quen, cô khởi động máy tính, mở hòm thư kiểm tra qua một lần, xác nhận xem có email khẩn cần xử lý ngay không, sau đó lại nhìn qua lịch trình hôm nay của Chu Hàn, nhìn sơ qua, cầm tài liệu tối qua Chu Hàn đưa cô photo ra hơn mười bản, chuẩn bị để phát cho những chủ quản các chi nhánh trong cuộc họp.
Đợi làm xong tất cả công việc chuẩn bị, lúc này Lâm Lệ mới cầm cốc trà vào phòng trà nước rót cho mình một cốc trà, lúc ngồi lại vào bàn, theo thói quen cô mở ra diễn đàn của thành phố, xem tin tức mới nhất của thành phố hôm nay.
Trên diễn đàn đang có một tin tức rất nóng, vừa đăng đã có trên vạn bình luận, mà điều thu hơn cả so với số người xem chính là tiêu đề của tin tức đó: ‘Video khiêu dâm của phó thị trưởng Giang Thành’.
Giờ Lâm Lệ mới nhớ ra người đàn bà trong ảnh là mẹ của tiểu Bân, Lăng Nhiễm, cũng chính là vợ trước của anh. Nhớ lại khoảng thời gian ở chung lúc trước, cô có thể cảm giác được mặc dù đã chia tay với Lăng Nhiễm, nhưng trong lòng Chu Hàn vẫn chư dứt được cuộc tình ấy.
“Anh__” Lâm Lệ nhìn anh, do dự suy nghĩ nên mở miệng nói gì, “ anh ___” nhưng mở miệng mới thấy, mình căn bản không biết nên nói gì, không nên nói gì cả.
Chu Hàn hồi phục tình thần, nhìn cô một cái, sau đó không nói gì, trực tiếp cầm cặp công văn đi vào phòng làm việc.
Lâm Lệ quay đầu lại, nhìn màn hình thêm một lúc, cuối cùng vẫn tắt trang web đi. Lại ngoảnh đầu nhìn cửa phòng làm việc của chu Hàn, sau đó đứng dậy đi đến phòng trà nước pha cho anh ly cà phê.
Đưa tay gõ cửa “cốc….cốc….cốc…!”
Mãi cũng không nghe Chu Hàn đáp lại, cô liền trực tiếp đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Chu Hàn ngồi phía sau bàn làm việc, chiếc cặp công văn đặt trên bàn, giống như chưa hề được động đến.
Trong lòng Lâm Lệ buông tiếng thở dài, bưng cà phê bước vào, đặt ly cà phê trước mặt anh, anh vẫn giữ nguyên tư thế đó, không hề động đậy. Chậm rãi mở miệng, nói: “ Những lời anh nói với tôi anh đều quên hết sao, làm tôi còn tưởng anh làm giỏi lắm, nhưng nhìn anh bây giờ, thậm chí còn không bằng cả tôi!”
Chu Hàn vẫn không phản ứng, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước, không có tiêu cự.
Thấy anh không đáp lại, Lâm Lệ lại nói: “Tôi trả lại cho anh những lời anh nói lúc trước, không nên lấy sai lầm của kẻ khác đi trừng phạt mình, như vậy quá ngu xuẩn!”
Chu Hàn quay đầu nhìn cô, mặt không chút thay đổi nói: “Tôi không cần cô dạy”. Nói xong, liền lấy tài liệu ra khỏi cặp công văn.
Lâm Lệ nhún nhún vai, chỉ nói: “Không dứt được, không thể quên được, bất cứ chuyện gì của cô ta cũng có thể tác động đến tâm trạng của anh, vậy anh cũng phải xem xem, người kia có đáng giá để anh làm thế không!” Nói xong, Lâm Lệ cũng không có ý ở lại lâu, xoay người chuẩn bị muốn đi ra ngoài, lúc đi tới cửa lại nghe thấy Chu Hàn ở phía sau hỏi: “Trình Tường của cô đáng giá không?”
Lâm Lệ dừng bước, tay nắm chặt nắm cửa, nắm thật chắc, cũng không quay đầu lại.
“Nói cho tôi biết, Trình Tường đáng giá cho cô không buông được, không quên được, tùy ý tác động đến tâm tình cô sao?” Chu Hàn ở phía sau đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào Lâm Lệ, hỏi giống như muốn gây sự vậy.
Cũng không biết hai người đứng như vậy bao lâu, lúc sau lại nghe thấy Lâm Lệ mở miệng, nói: “Trình Tường không đáng giá để tôi làm vậy, Lăng Nhiễm cũng không đáng cho anh làm như vậy” giọng nói của cô rất nhẹ, rất nhẹ, nhẹ đến mức làm cho người ta phải thương xót cho cô.
Chu Hàn không còn gì để nói nữa, chỉ ngây ngốc nhìn cô mở cửa đi ra ngoài.
Lâm Lệ trở lại chỗ vị trí, ngồi yên một lúc lâu, nhìn về máy tính, cái gì cũng không làm, chẳng qua ngơ ngác nhìn, cho đến khi trợ lý Từ đi lên, bởi vì quản lý của các ngành đều đã tới phòng họp đông đủ, vẫn không thấy Chu Hàn xuất hiện, cho nên anh vội vàng chạy đến đây hỏi xem sáng nay có họp nữa không, lúc này Lâm Lệ mới lấy lại tinh thần, đứng dậy muốn chạy vào hỏi Chu Hàn, cô vừa mới định đứng dậy thì đã thấy anh cầm tài liệu và giấy tờ đi ra khỏi phòng làm việc, dừng mắt ở nơi cô một lát, cuối cùng lại lướt qua cô nhìn trợ lý Từ ở đằng sau, nói: “Cuộc họp vẫn diễn ra bình thường”
Trợ lý Từ gật đầu, xoay người dẫn đầu đi về phía phòng họp.
Chu Hàn đi đến, lúc đi qua Lâm Lệ nói: “Tài liệu ngày hôm qua cho cô, đã photo chưa?”
Lâm Lệ gật đầu, đưa ra tập tài liệu đã photo từ trước trên mặt bàn.
Chu Hàn liếc nhìn tài liệu trong tay cô, gật đầu nói: “Phát những tài liệu này cho bọn họ đi”. Vừa nói, xoay người đi vào phòng hội nghị, người này và người ở trong phòng làm việc ban nãy tựa như hai con người khác nhau vậy, giống như chưa từng xảy ra cái gì.
“Chờ chút!” thấy anh muốn đi, Lâm Lệ sải bước đuổi theo, nói: “Buổi sáng nay tôi muốn xin nghỉ!”
Chu Hàn cau mày, lạnh giọng hỏi: “Lý do?”
“An nhiên đang mang thai, tôi không an tâm về cô ấy, nên muốn