Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.
m…”
Lâm Lệ dừng lại, không quay đầu lại, chỉ nói: “Tình yêu của anh tới quá muộn rồi, tôi đã không còn có thể yêu nữa.” Nói xong không lưu luyến nâng bước chân rời đi.
Trình Tường nhìn bóng lưng của cô càng ngày càng xa, mạnh mẽ lớn tiếng gọi Lâm Lệ: “Lâm Lệ!” Sau đó chạy về phía cô, chỉ là còn chưa chạy đến bên cạnh Lâm Lệ, nửa đường Tiêu Tiêu bỗng nhiên chạy đến chặn trước mặt anh, ôm chặt lấy anh, khóc lắc đầu nói: “Anh Tường, đừng đuổi theo, đừng đuổi theo…”
“Buông ra, cô buông ra!” Trình Tường giãy dụa, anh nhìn Lâm Lệ càng chạy càng xa, anh biết lần này nếu như anh không thể níu kéo được cô, anh sẽ thật mất đi cô, sau này liền không còn cơ hội đợi chờ nữa, anh không thể, anh không thể để cho cô cứ biến mất khỏi sinh mệnh anh như vậy.
“Không buông, em sẽ không buông!” Tiêu Tiêu gắt gao ôm lấy, vừa khóc vừa nói: “Anh Tường, chị ta không yêu anh nữa, chị ta không yêu anh nữa, đừng đuổi theo, em van cầu anh, van cầu anh có được không?”
“Cô buông ra, tôi không thể không có cô ấy, tôi yêu cô ấy.” Trình Tường lớn tiếng hô, muốn kéo Tiêu Tiêu ra, thắt lưng lại bị cô ôm chặt lấy, vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được, “Tiêu Tiêu, cô buông ra!”
“Em yêu anh, em cũng yêu anh!” Tiêu Tiêu ôm chặt Trình Tường không buông tay, “Em cũng không thể không có anh, em không thể không có anh…”
Nơi xa, Lâm Lệ đi tới bên cạnh xe của mình, tay mở cửa xe ra, dừng một lúc lâu, ngoảnh đầu lại nhìn hai người kia cách đó không xa, một lúc lâu, khóe miệng cong lên tự giễu, sau đó không chút lưu luyến, trực tiếp lên xe khởi động xe rời đi.
Say rượu khóc
Editor: Con mèo cô đơn
Beta: Violetin_08
Lúc Chu Hàn trở lại nhìn thấy Lâm Lệ ngồi một mình ở ghế sa lon trong phòng khách, trên chiếc bàn trà trước mặt cô đang đặt bình rượu vang đỏ, rượu đã bị uống cạn nửa bình, mà giờ khắc này Lâm lệ đang nửa nằm ngồi ở trên ghế sa lon, trong tay còn cầm chén rượu, bên trong còn có hơn phân nửa chén.
Chu Hàn đổi giày đi vào, thả chìa khóa và cặp công văn vào ghế sa lon bên cạnh, nhìn rượu trên bàn một chút, lại nhìn Lâm Lệ, chân mày khẽ nhíu lại, hỏi: “Tại sao uống rượu?” Giọng nói hơi lộ ra vẻ lạnh nhạt, đây cũng là phương thức quan tâm đến người khác riêng biệt của Chu Hàn.
Lâm Lệ chậm rãi quay đầu nhìn anh, nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, sau đó đột nhiên cười, nói: “Bọn họ nói mượn rượu tiêu sầu, tôi tưởng là uống rượu thật sự có thể quên hết những việc không vui trong ký ức, nhưng tại sao tôi càng uống lại càng nhớ rõ mọi chuyện?” Nói xong, Lâm Lệ mang vẻ mặt đau khổ ủy khuất, “tôi tưởng là uống rượu có thể làm cho lòng mình thoải mái hơn chút, nhưng tôi càng uống lại càng không vui.”
Chu Hàn nhìn cô, lạnh lùng nói: “Thế thì đừng có uống nữa.” Đưa tay muốn đoạt lấy cái chén trong tay cô.
Chu Hàn thấy thế liền hiểu được tất cả, nhét bình rượu trong tay vào tay cô, chỉ nói: “Xem ra cô thật sự là uống chưa say, nếu quả thật muốn say thì uống đi, ngày mai ngủ dậy nhức đầu, tôi có trà giải rượu.”
Lâm Lệ sững người lúc này mới từ từ phục hồi lại tinh thần, nhìn rượu trong tay một chút, lại nhìn Chu Hàn một chút, một lúc lâu sau mới mở miệng, hỏi: “Tại sao…”
Chu Hàn nhìn cô, nói hết lời của cô: “Tại sao tôi lại biết phải không?”
Lâm Lệ gật đầu, nhìn anh chằm chằm.
Chu Hàn cười, đi đến ngồi trên ghế sa lon đối diện cô, chỉ nói nói:”Cô thì có gì khó đoán. Nếu như không phải là chuyện của Cố An Nhiên, vậy trừ Trình Tường ra, còn ai có thể biến cô thành như bây giờ.”
Lâm Lệ cứ nhìn anh như vậy rất lâu, sau đó đột nhiên cười tự giễu, cầm bình rượu ngồi xuống mặt đất, bả vai rung lên, miệng cười khóc: “Ha ha…”
Chu Hàn cũng không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm cô, cũng không kéo cô lên.
Lâm Lệ cứ cười đau đớn như vậy một lúc lâu, đột nhiên cầm chai rượu, ngay cả chén cũng không cần, trực tiếp ngửa đầu uống rượu.
Chất lỏng màu đỏ sậm từ khóe miệng chảy xuống, nhỏ giọt xuống áo sơ mi trắng tinh, màu đỏ sậm nhanh chóng lan ra, giống như hoa mai nở rộ.
“Khụ khụ…” Lâm Lệ uống quá nhanh, bị rượu làm sặc, trực tiếp sặc vào khoang mũi, cả người khó chịu, mặt đỏ bừng.
Chu Hàn vẫn ngồi ở đó nhìn cô, biểu tình thờ ơ, không ngăn lại cũng không an ủi.
Lâm Lệ ho một lúc lâu, rốt cục dừng lại, cổ họng bởi vì kịch liệt ho khan nên đau rát, cầm cái chén, Lâm Lệ đột nhiên khóc, cũng không biết là bởi vì vừa mới ho đến khó chịu hay là bởi vì những thứ khác.
Tay có chút tức giận ném bình rượu đỏ sang bên cạnh, sau đó trực tiếp cúi người ôm đầu gối khóc, cũng không để ý rượu đỏ đổ ra nhiễm đỏ trên tấm thảm cao cấp màu trắng đặc biệt được đặt hàng từ nước Pháp.
Lâm Lệ khóc rất đau đớn, lòng cũng rất đau, ôm đầu gối, đầu tựa lên đó, phát ra tiếng hu … hu, bởi vì cúi đâu, tiếng khóc hu hu có vẻ bị đè nén, mà người khác nhìn vào là cỡ nào làm cho người ta đau lòng.
Rốt cuộc Chu Hàn có động tác, tiến lên ôm cô vào lòng, nhưng không mở miệng, chỉ ôm cô thật chặt. Cảm giác được lồng ngực của anh, hai tay Lâm Lệ không ôm bả vai của mì