Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342057

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2057 lượt.

c thực thế nào, khiến người ta không thể bỏ qua.
Hít một hơi thật sâu , sau đó Lâm Lệ nín thở, chậm rãi nghiêng người quay đầu sang, chỉ thấy một bức tường thịt nằm bên người, da thịt màu đồng cùng nhiệt độ ấm áp nhàn nhạt trên da thịt, làm cho Lâm Lệ có cảm giác khóc không ra nước mắt, nếu như cô nhớ không lầm thì hình như tối hôm qua chính cô là người chủ động ….
Lâm Lệ ảo não cắn cắn môi, thấp giọng thầm mắng mình: “Ta TMD (con mẹ nó) là nữ tráng sĩ sao? !” Cô nhớ rõ tối hôm qua Chu Hàn từ chối!
Có chút đau khổ nhắm lại mắt, than thở nói: “Rượu là đồ hại người a!”
Hướng về phía bức ‘ tường thịt ’ tự mình sám hối xong, Lâm Lệ nghĩ tới lát nữa khi Chu Hàn tỉnh lại hai người bốn mắt nhìn nhau, cảm giác lúng túng đó, cũng chẳng quan tâm đầu đau như búa bổ vì say rượu cùng thân thể đau nhức sau khi ‘miệt mài’, cô phải lập tức rời đi trước khi Chu Hàn tỉnh mới được, nếu không đoán chừng cô xấu hổ đến muốn nhanh chóng đào một cái hố chui vào cho xong, nhưng chôn mình không thành vấn đề, vấn đề chủ yếu là cô không thể đào hố a, vì thế cái vấn đề này thật quá mức nghiêm trọng!
Quyết định xong, Lâm Lệ ngẩng đầu nhìn, xác nhận Chu Hàn còn nhắm hai mắt, hô hấp đều đều, lúc này mới hơi an tâm , di chuyển thân mình, dè dặt từng li từng tí chuẩn bị kéo tay của anh ra khỏi người mình .
Nhưng tay cô mới chạm phải bàn tay đang đặt tại bụng mình, bất chợt đã bị anh cầm tay, sau đó chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp từ tính vang lên trên đỉnh đầu cô: “Làm sao, muốn chạy sao?”
Lâm Lệ dừng lại động tác, ngừng thở, ngay cả hô hấp cũng không dám, tự mình an ủi mình nghĩ chỉ cần mình không hô hấp anh ta sẽ không phát hiện mình tồn tại.
Mãi cũng không thấy cô trả lời, Chu Hàn nắm tay cô nhẹ nhàng kéo vào lồng ngực mình, nâng người cô lên, để cho đầu cô gối lên cánh tay mình, ánh mắt nhìn chằm chằm cô. Khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vì nín thở đến mức đỏ bừng lên, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, khóe miệng không tự chủ cong lên thành một độ cong đẹp mắt, sau đó bàn tay dưới chăn cố ý vỗ xuống cái mông đầy đặn mềm mại của cô.
“A! ——” Lâm Lệ kêu thành tiếng, lúc này thì đã thuận khí rồi, nhưng nhiệt độ trên mặt cũng không vì được thuận khí mà giảm đi, ngược lại càng đỏ hơn nhiều. Thật ra thì Chu Hàn vỗ xuống không mạnh, chẳng qua là động tác như vậy quá mức mập mờ rồi, Lâm Lệ còn có chút không thích ứng được.
Chu Hàn bình tĩnh nhìn cô, đáy mắt mang theo ý cười, dịu dàng đến chính bản thân anh cũng không chú ý tới, khóe miệng nở nụ cười đẹp mắt, chậm rãi mở miệng, hỏi: “Đừng nói với tôi là sáng sớm nay cô tỉnh lại liền quên sạch chuyện tối hôm qua.”
Lâm Lệ nhìn anh, tim đập dồn dập, môi mấp máy nhưng một câu cũng không nói nên lời, cô cũng muốn nói là tối hôm qua làm cái gì cô đều không nhớ rõ, nhưng hiện tại hai người trần truồng nằm ở chung một chỗ, làm sao cô mở mắt nói dối được, người phía trước tin tưởng mới là lạ!
Chu Hàn nhìn bộ dạng ngây ngốc của cô, không khỏi cảm thấy buồn cười, tâm tình tối tăm ngày hôm qua đột nhiên trở nên rất thoải mái, tiếp đó trong lòng cười một tiếng, đáy lòng lại bỗng nhiên nảy sinh ý nghĩ trêu chọc cô, cho nên tay kia đặt ở bên hông cô liền nắm chặt cô hơn, để cho cả người Lâm Lệ dán vào trên người mình, thân thể nam nữ có cấu tạo khác biệt làm cho mỗi người xuất hiện cảm giác.
Lâm Lệ đưa tay chống đỡ ở lồng ngực rắn chắc của anh, nhưng tại sao khi tạo ra con người, Thượng Đế lại thiên vị đàn ông một cách rõ rệt, để cho phụ nữ nhỏ bé hơn rất nhiều, sức lực cũng yếu hơn nhiều so với đàn ông.
Đẩy anh không ra, Lâm Lệ có thể cảm giác được rõ ràng thân thể hai người dán chặt vào nhau, làm khuôn mặt nhỏ bé hồng rực như bị lửa thiêu.
Như thế Chu Hàn còn chưa dừng tay, hơi cúi đầu để cho môi dán lên cái trán trơn bóng của cô, thấp giọng hỏi: “Thật quên mất tối hôm qua chúng ta là làm sao mà ngủ cùng trên một cái giường?”
Chu Hàn vừa nói chuyện, hai cánh môi mỏng liên tiếp di động, ma sát lên trán Lâm lệ, loại cảm giác này quá mức mập mờ, làm cho thân thể Lâm Lệ không khỏi nhạy cảm run lên.
Phản ứng của cô khiến Chu Hàn thấp giọng bật cười, dán vào cái trán của cô buồn cười nói, “Em quả nhiên rất nhạy cảm.”
Lâm Lệ vừa thẹn vừa giận, nhưng một câu cũng không nói được, chỉ có thể lấy ánh mắt trừng anh.
Chu Hàn coi như là đã nhìn ra, cô bé hung ác tối qua căn bản là mượn rượu chơi đùa, trên thực tế da mặt mỏng muốn chết, nói vài lời mặt liền hồng.
Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Chu Hàn ngừng cười, chăm chú nhìn cô, hỏi: “Hối hận rồi?”
Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh, cô bây giờ quá tức giận và xấu hổ, dường như không hề nghĩ ngợi, trực tiếp hướng về phía anh nói: “Tôi mới không có, tôi chưa bao giờ hối hận về chuyện mình đã làm!” Những lời này là thật, cho dù yêu Trình Tường 10 năm, cuối cùng bị anh ta làm tổn thương chồng chất, nếu muốn hỏi cô hối hận hay không về cuộc tình này, cô nghĩ đáp án của cô nhất định là không.
Nghe vậy, Chu Hàn cười, nhìn vào mắt cô, chỉ nói: “Vậy thì tốt.” Đưa tay xoa xoa đầu của cô, quyết định không trêu chọc cô nữ