Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342050

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2050 lượt.

chẳng qua là anh ta là không muốn.” Nói xong, Lâm Lệ nở nụ cười, nhìn chiếc ly đế cao đặt trên bàn trà, đưa tay nhẹ nhàng đụng vào miệng chén, thấp giọng lẩm bẩm: “Tôi sẽ không yêu anh ta nữa, thực sự!”
Theo ánh mắt của cô, Chu Hàn cũng nhìn chằm chằm cái chén kia, một lúc lâu, trong thoáng chốc anh còn đang thất thần, chỉ thấy Lâm Lệ xoay người nhìn anh, bình tĩnh nói: “Chu Hàn, còn nhớ lời anh nói khi trước không?”
Chu Hàn hoàn hồn, cau mày hỏi ngược lại: “Nói cái gì?”
“Diễn giả làm thật.” Lâm lệ nhìn anh, ánh mắt kia là kiên định và nghiêm túc.
Chu Hàn cũng chăm chú nhìn cô, “làm cái gì.”
Chỉ nghe Lâm Lệ nói: “Làm tình.”



Giai điệu tuyệt vời


Editor: Tử Đằng Đằng
Beta: Violetin_08


Cả căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh, yên ắng chỉ còn lại tiếng hô hấp của hai người, bầu không khí đột nhiên mập mờ.
Chu Hàn chăm chú vào người phụ nữ trước mặt, thật lâu mới chậm rãi mở miệng: “cô say rồi!”
Lâm Lệ nhìn anh, nở nụ cười, tửu lượng của cô không cao, khi uống rượu đừng nói là rượu đỏ, ngay cả bia cũng chỉ có thể uống tới hai chén là cùng, không thể nhiều hơn được, nhưng hôm nay cô càng uống càng tỉnh táo.
Lắc đầu nói: “không hề, tôi còn tỉnh hơn so với bình thường” bởi vì ngày xưa cô sống quá mơ hồ, mới có thể yêu đơn phương tới mười năm, nhưng giờ đây nên tỉnh lại rồi, con người không có quyền cứ mơ hồ mãi được, ít nhất là vì ba mẹ cô, cô nên sống tốt, mà không phải để ba mẹ cách xa mình ngàn dặm còn phải lo lắng cho cô nữa.
Lúc Chu Hàn còn đang giật mình, Lâm Lệ buông cánh tay vừa mới ôm anh, rời khỏi môi anh, đỏ mặt, đôi môi kia bởi vì nụ hôn nóng bỏng mà óng ánh hồng nhuận.
Thấy mất đi ấm áp cùng ngọt ngào kia, Chu Hàn theo bản năng bất mãn mà nhíu mày.
“Tôi nói tôi không say không phải sao” cặp mắt to của Lâm Lệ nhìn chằm chằm Chu Hàn, môi đỏ mọng khẽ lẩm bẩm, bộ dáng như đứa bé còn chưa lớn lên, mang vẻ quật cường đáng yêu.
Chu Hàn nhìn cô, khóe miệng nhịn không được gợi lên nụ cười, nói: “Lúc bình thường cô không say cũng không phải bộ dạng này.”
Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh, tức giận trừng mắt, ánh mắt như chỉ trích anh ngoan cố, rõ ràng cô đã nhấn mạnh với anh rất nhiều lần cô không say, nhưng sao anh cứ khăng khăng nói cô say, người uống rượu say còn có thể lôi kéo anh hôn như vậy sao? (VL: *thực ra là có*)
Chu Hàn cũng nhìn chằm chằm cô, trong lòng âm thầm quyết định, nếu cô còn nhìn vào anh thêm một phút nữa, anh sẽ bất kể bây giờ lí trí cô tỉnh táo hay là hồ đồ, anh sẽ làm ‘ngay tại chỗ’ cho cô!
Chẳng qua còn không đợi Chu Hàn ở trong lòng thầm đếm xong một phút, Lâm Lệ lại một lần như vậy ôm lấy cổ anh, nhón mũi chân muốn cưỡng ép anh, dùng lực còn mạnh hơn vừa rồi, mút lấy lưỡi của anh, cố ý nhẹ nhàng cắn lên đầu lưỡi anh, sau đó, môi cô còn dán lên môi anh nói: “Tôi nói tôi không uống say!” dứt lời, cánh tay vốn ôm lấy bả vai anh bất tri bất giác thế nhưng đã kéo áo sơ mi anh khỏi cái quần âu từ lúc nào, sau đó cánh tay nhỏ bé lần vào trong áo sơ mi, lòng bàn tay mềm nhũn nhẹ nhàng chà xát qua lại trên lưng anh.
Nếu Chu Hàn còn có thể nhẫn, còn có thể duy trì lí trí tỉnh táo thì có lẽ anh không phải là đàn ông bình thường nữa rồi, chỉ nghe thấy tiếng anh rủa thầm: “Shit!” Sau đó cũng chẳng quan tâm cái gì lí trí, cái gì tự chủ, hai bàn tay vẫn đang nắm chặt bên cạnh chợt giơ lên, giữ chặt gáy cô, há miệng đoạt lại quyền chủ động, chiếc lưỡi linh hoạt quấn quýt lấy cô, bá đạo và mạnh mẽ xâm nhập vào khoang miệng cô, chiếm đoạt thành trì.
Lâm Lệ hé miệng phối hợp cùng anh, nhưng phải nói là độ phối hợp của Lâm Lệ cực cao cũng không chịu nổi loại nhiệt tình mạnh như vũ bão kia của Chu Hàn, cho nên thời điểm Chu Hàn buông cô ra cô gần như không thở nổi, cánh tay vốn ở trên lưng anh chơi đùa đã sớm thu hồi, giờ này yếu đuối để trước ngực Chu Hàn, chống đỡ không để cho mình tuột xuống mặt đất, bởi hai chân cô hiện tại thật sự không còn chút sức lực nào.
Chu Hàn cúi đầu nhìn người trong ngực, một tay dùng sức vòng qua cánh tay cô nhấc người cô lên, cái trán chống lên trán cô, nhìn vào ánh mắt cô nói: “Hỏi cô lần cuối cùng, có biết mình đang làm gì hay không?” Anh không muốn vì chút khó chịu nhất thời mà cô làm chuyện khiến mình hối hận, mặc dù anh biết nếu như mình không giải quyết ngay bây giờ, căng thẳng đau đớn giữa hai chân sẽ khiến anh sống không bằng chết, nhưng anh có nguyên tắc của anh, bọn họ có thể không yêu mà lên giường, nhưng phải là anh tình tôi nguyện, một chút miễn cưỡng anh cũng sẽ dừng lại.
Lâm Lệ còn đang thở nhẹ, nhìn anh, hai người kề rất gần, khoảng cách rất gần, chỉ khoảng một milimet, cô có thể mình trong mắt của anh, hô hấp của anh đang phả ra trước chóp mũi mình, cô cảm giác được giờ phút này anh căng thẳng, hô hấp hơi thô, khí thở ra lại càng nóng bỏng như muốn thiêu đốt người.
Đợi thật lâu lại không nghe thấy câu trả lời của cô, Chu Hàn dùng lực sít chặt, để hai người càng dán chặt vào nhau, trước ngực mềm mại của cô dính vào lồng ngực cứng nhắc