Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2058 lượt.
a, anh ngồi dậy trước, liền xoay mình xuống giường, cũng không để ý trên người áo rách quần manh(*), đi thẳng vào phòng quần áo.
(*)quần áo rách rưới
Lâm Lệ vẫn còn xấu hổ, xoay đi không nhìn tới anh, đợi anh thay quần áo rồi rửa mặt mũi ở trong phòng vệ sinh xong rồi đi ra ngoài, cô mới chậm rãi quay đầu nhìn cánh cửa căn phòng đã được đóng lại, lúc này quấn chăn bông xuống giường đi vào phòng để quần áo, quần áo mang sang đây lúc trước còn chưa dọn đi, cho nên tất cả quần áo của cô đều ở trong phòng quần áo, trực tiếp cầm qua vào phòng tắm thay là được.
Bữa sáng ngượng ngùng
Editor: Vân Vũ
Beta: Violetin_08
Lúc Lâm Lệ từ trong phòng đi ra, Chu Hàn đang mặc tạp dề đứng trong phòng bếp làm bữa sáng. Lâm Lệ còn có chút ngượng ngùng, trên mặt vẫn đỏ bừng, đi thẳng về phòng mình chuẩn bị đồ đi làm. Tuy giờ vẫn còn rất sớm, mới hơn 7h nhưng nghĩ tới chuyện xảy ra đêm qua, nếu còn ngồi mặt đối mặt với Chu Hàn trên một bàn cơm, Lâm Lệ liền cảm thấy cả người nóng bừng lên, nói cho cùng, hiện giờ cô còn chưa biết làm cách nào đối mặt với anh, làm theo những tình tiết kịch liệt trong trong phim điện ảnh, cô cần một thời gian để “giảm xóc”
Thời điểm Lâm Lệ xách túi xách chuẩn bị đi khỏi cửa cũng là lúc Chu Hàn mang bữa sáng từ trong bếp bước ra, ngoài bữa sáng còn có thêm một chén chứa thứ nước gì đó đen óng.
Thấy Lâm Lệ cầm túi xách bước ra hướng cửa, Chu Hàn mở miệng gọi cô lại: “Vẫn còn sớm, qua đây ăn sáng rồi hẵng đi.”
Trà giải rượu có hương vị là lạ, mùi cũng có chút khó chịu nhưng Lâm Lệ vẫn một hơi uống hết, vì say rượu mà đầu cô đau buốt cực kỳ, cô mong trà giải rượu này có tác dụng thần kỳ đúng như lời mẹ Chu nói. Để cái chén không sang một bên, Lâm Lệ đón cốc sữa Chu hàn đưa tới, lại nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn”
Thời điểm đưa tay qua vừa lúc đụng vào tay Chu Hàn, bỗng giật mình một cái, rụt vội tay lại, cảm giác như chạm vào điện vậy, cả người như tê rần.
Cũng may Chu hàn cũng chưa thả tay ra, nếu không cốc sữa đã rơi xuống đổ tung tóe trên bàn rồi.
Chu Hàn giương mắt nhìn cô, vẫn không nói gì, nhưng con ngươi đen láy nhìn cô chăm chú làm Lâm Lệ không được tự nhiên, chỉ có thể cười nói: “Tay, tay vừa rồi giống như có điện vậy.”
Nghe vậy khóe miệng Chu Hàn khẽ nhếch lên, không nói gì, chỉ đặt cốc sữa sang bên phải của cô, thừa dịp cô không để ý, bắt lấy cổ tay Lâm Lệ.
Động tác của anh làm cho cô hơi hoảng, trừng to mắt nhìn anh mãi mới nói: “Anh, anh làm gì vậy?”
Chu Hàn nở nụ cười, bình tĩnh nhìn cô: “Tôi chỉ muốn thử xem tay tôi có điện hay không?” Nói xong mới buông tay cô ra, ngồi xuống ngay trước mặt cô
Lâm Lệ không nói chuyện, cố ý tránh đi tầm mắt của anh, bưng cốc sữa lên miệng uống.
Chu Hàn cầm dao nĩa bắt đầu hưởng thụ bữa sáng, so với Lâm Lệ cả người cứng nhắc ngồi một bên, thì thong dong hơn nhiều.
Lâm Lệ ăn có chút không tập trung, cô không ăn nhiều lắm nhưng sữa thì uống rất nhiều, một ly sữa đầy chẳng mấy chốc mà đã trông thấy đáy.
Chu Hàn tao nhã ăn bữa sáng của mình, nâng mắt nhìn cô, chậm rãi hỏi: “Khát nước đến vậy sao?”
Lâm Lệ gượng cười, quả thực là có khát nhưng không đến mức như vậy, nhưng cô cũng không giải thích nhiều, chỉ gật gật đầu, kỳ thật cô có một tật xấu, lúc cảm thấy căng thẳng, ngượng ngùng chỉ muốn uống cái gì đó, là nước lọc hay đồ uống gì cũng được.
Nói chung cảm giác rất xấu hổ, Lâm Lệ hít sâu, cắn một miếng sandwich, ngẩng đầu định nói là ăn no rồi, nhưng còn chưa kịp mở miệng, Chu Hàn ngồi phía đối diện đưa cốc sữa của anh cho cô: “Em uống đi, tôi chưa đụng vào đâu”
Lâm Lệ sửng sốt, một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, xua tay cười gượng nói: “Không, không cần, tôi hết khát rồi”
Chu Hàn nhíu mày, nhìn vào phần ăn của cô, cố ý nói: “Không khát sao? Tôi lại nghĩ sandwich mình làm quá khó ăn nên em mới ăn không nổi đấy”
Nghe vậy, Lâm Lệ nhìn lại chiếc sandwich để ở bên cạnh mình mà cô ăn chưa được bao nhiêu, lại gượng cười rồi giải thích: “Không, không phải, là do tôi ăn no rồi”. Nói xong lại thấy cái lý do này không được thuyết phục cho lắm, lại bổ sung thêm một câu: “Anh cũng biết tôi cũng chẳng ăn được bao nhiêu, ăn một chút rồi lại ói ra, chẳng bằng không ăn, đúng không?”
Chu Hàn nhìn cô, cố tình nhướng mày, nói: “Phải không? Tôi còn nghĩ chẳng phải dạo này chứng kén ăn của em đã khá lên rồi chứ? Gần đây khẩu vị của em rất tốt, sao bây giờ lại phát bệnh nữa?”
Phát bệnh, anh mới phát bệnh ấy! Trong lòng Lâm Lệ nhỏ giọng oán thầm, nhưng anh vừa nói, đột nhiên cũng nhớ đến quả thực dạo này chứng kén ăn của mình tốt hơn rất nhiều, vả lại ăn nhiều hay ít, chí ít thì cũng không có cảm giác muốn nôn ra nữa, bụng cũng có lúc thấy đói, hơn nữa còn thấy đói mãnh liệt
Thấy cô hoảng thần, Chu Hàn nhẹ nhàng lên tiếng gọi làm cô hoàn hồn lại: “Này!”
Lâm Lệ phục hồi tinh thần, ngước mắt lên bắt gặp con ngươi đen láy của Chu Hàn, có chút ngượng ngùng không nhìn anh nữa, bối rối đứng dậy: “Tôi, tôi ăn no rồi, đi làm trước”. Nói xong quay người đi