Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2292 lượt.
của anh, đối với anh mà nói vô tình lại là loại hạnh hạ đau khổ, giọng nói càng trở nên trầm thấp, giống như nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Nói cho tôi biết, bây giờ cô đang làm gì!”
Lâm Lệ hít một hơi sâu, cả người trở nên hồi hộp, ngực càng lúc càng phập phồng gay gắt, mặc dù đêm nay cô uống rất nhiều, nhưng lí trí rất tỉnh táo, cô rõ ràng biết mình đang làm gì, người đàn ông cô đang ôm chặt là ai, cũng biết dị vật nóng bỏng dán trước bụng là cái gì.
“Nói cho tôi biết!” nhìn chằm chằm cô, Chu Hàn cố chấp phải nghe được đáp án.
Lâm Lệ hung hăng hít vào một hơi, nhìn Chu Hàn kiên định nói: “Chu Hàn, yêu tôi đi!”
Gần như khi lời nói của Lâm Lệ vừa dứt, Chu Hàn mạnh mẽ ôm thân thể Lâm Lệ rời khỏi mặt đất, sau đó bước nhanh về phòng mình.
“A! —–” Động tác của anh quá nhanh, quá mãnh liệt làm Lâm Lệ sợ hãi kêu liên tục, hai chân bởi vì không có điểm tựa, theo bản năng cô chặt lấy cổ Chu Hàn, rât sợ anh ôm không nổi liền làm rơi mình.
Chu Hàn một cú đá văng cửa phòng, sau đó tiện chân khép cửa lại, động tác thô lỗ ầm một tiếng vang cả gian phòng.
Bên trong không bật đèn, đen nhánh một mảng, Chu Hàn cũng chẳng quan tâm mở đèn, không chút dịu dàng ném Lâm Lệ lên giường, sau đó cả thân mình liền đè lên người cô, dùng miệng trực tiếp chặn, lấp, bít miệng Lâm Lệ còn chưa kịp kêu lên sợ hãi.
Trong bóng tối, Chu Hàn bắt đầu cởi áo sơ mi trên người Lâm Lệ, động tác vừa bá đạo vừa thô lỗ, thế nhưng càng nóng lòng càng rối ren, một lúc lâu đến cái nút áo nhỏ xíu cũng không cởi được, cuối cùng không thèm cởi nữa, trực tiếp xé quần áo ném xuống giường, đôi môi nóng bỏng gấp gáp ấn xuống cổ cô.
Quần áo bị xé rách của hai người đều rơi xuống mặt đất, không khí trong phòng nháy mắt tăng lên đến vài độ, nóng bỏng đến đốt cháy cả hai người.
Nụ hôn của Chu Hàn rất kịch liệt, khiến cho Lâm Lệ nhạy cảm run rẩy lên..
Dán trên da thịt như tơ lụa của cô, Chu Hàn thấp giọng bật cười: “Nhạy cảm như vậy!”
Lâm Lệ cắn chặt môi, bất mãn trêu chọc của anh, cố ý đưa tay xuống phía dưới của anh tìm kiếm, sau đó quả nhiên nghe được âm thanh thở gấp như dự đoán, khóe miệng Lâm Lệ có chút đắc ý, nhoẻn miệng cười, liếc xéo anh, khiêu khích nói: “ Như nhau thôi!”
Chu Hàn vừa bực mình vừa buồn cười, âm thanh ám muội sát bên tai cô nói: “Đừng trách tôi không cảnh cáo em, lát nữa cũng đừng la to muốn dừng!”
Lâm Lệ đúng là ương ngạnh, một chút cũng không chịu thiệt, nghe anh nói vậy, tự nhiên là không nhận thua mạnh miệng nói: “Yên tâm, lát nữa anh cũng đừng mau chóng xong là tốt rồi!”
Chu Hàn trợn mắt, trừng phạt cắn lên bả vai cô, hung hăng nói: “Em sẽ phải cầu xin tha thứ!” Cô bé này dám nghi ngờ năng lực của anh, chẳng lẽ cô không biết đàn ông không thể chấp nhận phụ nữ nghi ngờ phương diện kia anh ta không được sao!
“Tôi mới____” Lâm Lệ còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị anh trực tiếp chặn miệng, không nhả nổi ra một chữ.
Bên trong gian phòng là một mảng kiều diễm, hòa âm của tiếng người đàn ông thở gấp và tiếng rên rỉ của phụ nữ, là giai điệu nguyên thủy tuyệt vời nhất của con người.
Sáng sớm hôm sau
Editor: Con mèo cô đơn
beta: Violetin_08
Kích tình qua đi, Lâm Lệ vì mệt mỏi nên nhắm mắt ngủ, khóe mắt còn vương nước mắt bởi vì kích tình lúc trước.
Chu Hàn xoay mình đứng dậy khỏi giường, đi thẳng đến phòng tắm, sau khi xả nước ấm đầy bồn tắm mới đi ra ngoài ôm Lâm Lệ vào phòng tắm, vệ sinh sạch sẽ cho hai người.
Lâm Lệ thật sự mệt đến nỗi cả quá trình tắm mắt cũng không mở ra, để mặc Chu Hàn tắm sạch sau đó ôm cô trở lại giường, đầu ngả lên gối, cọ cọ trực tiếp ngủ luôn.
Chu Hàn nhìn vẻ mặt an tĩnh ngủ của cô, đột nhiên cảm thấy hoảng thần, nhớ tới câu hỏi của Lâm Lệ lúc ở trong phòng khách.
Lâm Lệ dừng lại động tác, chậm rãi mở mắt ra, rèm cửa sổ chặn lại ánh sáng phía ngoài, khiến cho hiện tại cả gian phòng thoạt nhìn còn có chút tối tăm.
Nhưng cái đèn thủy tinh treo trên trần nhà ở trên đỉnh đầu nhắc nhở Lâm lệ nơi này không phải là gian phòng bình thường cô ngủ, trong lòng mơ hồ có dự cảm xấu, đầu cố gắng hồi tưởng. Cô nhớ ngày hôm qua bởi vì lo lắng cho An Nhiên cho nên đi tới nhà cô ấy, xác nhận mọi chuyện đều tốt mới rời đi, lúc xuống lầu dưới vừa lúc gặp được Trình Tường, cô còn nhớ rõ cô nói chuyện với Trình Tường một lúc, sau đó liền đi thẳng về nhà. Sau khi về nhà bởi vì tâm tình buồn bực liền tùy tiện chọn một bình rượu đỏ từ tủ rượu ra, ngồi một mình trong phòng khách uống, sau đó cô cũng không biết mình đã ngồi bao lâu, rõ ràng là muốn mượn rượu giải sầu lại không nghĩ rằng càng uống lại càng tỉnh, sau đó cô nhớ được Chu Hàn về, trong lòng cô rất khó chịu, sau đó nói rất nhiều chuyện trước kia với anh, tiếp theo, cô nhớ, cô nhớ rõ …
Lâm Lệ chợt ngừng việc nhớ lại, ánh mắt trợn thật lớn nhìn chằm chằm đèn thủy tinh treo trên trần nhà, nhẹ giọng nói: “Không phải chứ?” Giọng nói kia mang theo một tia cầu may.
Nhưng mà sức nặng ở trên bụng cùng nhiệt độ ấm áp trên trán kia đó là chân chân thự