Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2276 lượt.
ệ, đưa bó hoa trong tay cho cô, nhìn chăm chú vào mắt cô, nói: ” bó, hoa đẹp đẽ nhất dành tặng cho người phụ nữ xinh đẹp nhất.” Lời của anh rất hay, hoa cũng rất đẹp, chỉ là người tặng hoa dường như không thể thích ứng với lời nói buồn nôn như vậy, giọng nói của anh hoàn toàn không hề có chút tình cảm và dịu dàng nào, tỏ ra có chút cứng ngắc và mất tự nhiên.
Mặc dù Chu Hàn nói xong có chút cứng ngắc cùng mất tự nhiên, thậm chí có chút xấu hổ, Lâm Lệ vẫn bị sự việc như vậy hù dọa, sững sờ không biết nên phản ứng thế nào.
Vốn đang có chút không tự nhiên, Chu Hàn thấy Lâm Lệ như vậy, mình ngược lại lại thả lỏng tâm tình, đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu của cô, đem bó hoa vào lòng cô, sau đó cầm ví tiền rút tiền đưa cho người phục vụ và cô gái kéo đàn vi-ô-lông kia, coi như là tiền boa.
Hai người cung kính gật đầu, sau đó cười nhẹ đi xuống, Lâm Lệ nhìn không có sai, trước khi đi ra, cô gái kéo đàn vi-ô-lông nhìn cô, ánh mắt kia nụ cười kia mang theo hâm mộ .
Chu Hàn một lần nữa ngồi trở lại vị trí, giờ phút này trên mặt của anh đã hoàn toàn không còn vẻ lúng túng và xấu hổ ban nãy, anh tự nhiên kèm theo cả vẻ tự tin, mà trái lại Lâm Lệ còn có chút sững sờ, khiếp sợ cùng kinh ngạc lại thất thần.
Lâm Lệ ôm hoa một lúc lâu, mới từ từ tạm hiểu rõ tình huống, nhìn Chu Hàn có chút khó hiểu hỏi, “tối nay, từ đầu đến cuối là anh muốn làm gì a?” ăn cơm vừa có nhạc đệm, vừa có hoa tươi, thật sự cô có chút không hiểu.
Chu Hàn cười nhạt nhìn cô, chỉ hỏi : “Thích hoa không?” Đưa tay bưng chén rượu lên uống.
Nghe vậy, Lâm Lệ cúi đầu liếc nhìn bó hoa trong ngực, thật ra, phụ nữ nào cũng thích hoa, nhất là hoa hồng đỏ rực rỡ như vậy, ôm một bó hồng đỏ này, rất khó bảo người ta nói ra lời từ chối hay phủ định.
Căn cứ vào cảm nhận chân thật của mình giờ phút này, Lâm Lệ rất thẳng thắn gật đầu.
Chu Hàn cũng gật đầu, chỉ nói: “Thích là tốt rồi.”
Nhưng thích thì thích, cô vẫn muốn lên tiếng hỏi rõ ràng.
“Anh đưa em tới đây ăn cơm, lại tặng hoa, rốt cuộc muốn làm gì nha?” Lâm Lệ nhìn anh, khuôn mặt mang theo vẻ nghi ngờ cùng không giải thích được.
Nhún nhún vai, Chu Hàn vẻ mặt đương nhiên hỏi ngược lại: “Nói yêu đương theo đuổi bạn gái đều là thế này còn gì?” anh nhìn cô tiếp tục hỏi: “bữa tối dưới ánh nên, tặng hoa không phải cũng là bí kíp thường dùng sao?”
Lâm Lệ sửng sốt, nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, mới chậm rãi mở miệng, nói: “Cho nên…tối nay anh làm những điều này thực ra gọi là ‘hẹn hò’?”
Chu Hàn nhíu mày, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ trình tự có vấn đề gì sao?” Theo lý mà nói hẳn là không có vấn đề mới đúng, anh đặc biệt lên mạng tìm thông tin.
Lên mạng tìm tài liệu xong, đầu tiên là buổi trưa gọi điện thoại đặt chỗ, để mọi thứ như thế này, anh đặc biệt tìm Diệp Tử Ôn mượn thẻ hội viên bên này, bởi vì, nhà hàng này là nhà ăn lớn nhất toàn Giang Thành, sau khi đặt chỗ, anh làm theo như trên mạng nói chính là gọi điện thoại cho tiệm bán hoa đặt một bó hoa hoa hồng thật đẹp, thậm chí nghe theo ông chủ cửa hàng giới thiệu đặt một bó gồm mười một đóa hoa hồng, mặc dù anh cũng không rõ ý nghĩa của mười một đóa hồng đến tột cùng là cái gì, nhưng anh nói với ông chủ cửa hàng là tặng cho cho bà xã, anh nghĩ ông chủ sẽ không xuyên tạc ý anh mới phải.
Lâm Lệ nhìn anh có chút nói không nên lời, nếu như theo như trình tự mà nói quả thật không sai, nhưng là cô cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại nói không ra.
Cúi đầu nhìn bó hoa trong tay, thấy phía trên là tấm thiệp nhỏ anh cầm lên xem lúc trước, cầm lên rồi nhẹ nhàng mở ra, trên đó viết cũng không phải là nội dung gì khác, chỉ là câu nói lúc mới vừa rồi Chu Hàn nói khi đưa hoa cho cô.
Đột nhiên nhớ tới lúc anh cầm thiệp lên xem rồi nói những lời này hơi có chút lúng túng cùng vẻ mặt mất tự nhiên, cho thấy những lời này rõ ràng là tìm được trên mạng.
Đột nhiên Lâm Lệ cầm lấy tấm thiệp kia nhìn anh, khóe miệng nửa mang theo nụ cười nói: “tối nay anh đưa em tới đây cùng ăn cơm, lại tặng hoa , không phải một loạt này là tra trên mạng ra đấy chứ?”
Nghe vậy, trên mặt Chu Hàn hiện lên một tia mất tự nhiên, nhưng ngay sau đó đã bị che dấu, chỉ hỏi ngược lại: “em cảm thấy anh là một thương nhân đối với chuyện tình cảm kém như vậy sao?” Dưới tình huống như thế, coi như là thật anh cũng sẽ không thừa nhận, đây là vấn đề mặt mũi.
Lâm Lệ cười nhẹ, cũng không vạch trần anh, chỉ hỏi: “Kế tiếp anh chuẩn bị muốn mời em đi dạo hay là đi xem phim?”
Công viên tình nhân
Editor: Vân Vũ
Beta: Violetin_08
Tuy rằng Chu Hàn rất không muốn thừa nhận chỉ số yêu đương của mình không cao, nhưng rốt cuộc cũng y như lời Lâm Lệ nói, không đưa cô đi xem phim mà kéo cô ra ngoài đi dạo, bởi vì thật sự anh không nghĩ ra việc hẹn hò ngoài đi xem phim và đi dạo ngoài thì còn có thể làm gì?
Chu Hàn dừng xe trên một con đường cạnh bờ sông, nhìn qua cửa kính xe có thể thấy người ta đi lại trên bờ đập rất náo nhiệt
Lâm Lệ ngồi trên ghế phụ bên cạnh không nhịn được mà bật ra tiếng cườ