Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/980 lượt.
ủa họ lại vội vã quyết định kết hôn thế chứ ? Liệu có phải để bồi thường chuyện xấu của em gái chăng ? Liên tiểu thư vội vã tìm đối tượng kết hôn như thế, không lẽ là vì sắp sang tuổi ba mươi nên sợ ế ? Hay là cố tình chứng tỏ cho chồng chưa cưới xem ?
Việc này không biết do ai tiết lộ ra ngoài, có điều trên đời làm gì có bí mật nào tồn tại vĩnh viễn, Liên Dật Linh thật ra cũng không lấy gì làm lạ. Chỉ là cô vô cùng không vui khi thấy chồng mình bị bàn tán vô cùng khó nghe như thế, rõ ràng anh ấy là một hiệu trưởng tốt, tại sao mọi người không chịu tôn trọng sự lựa chọn của anh ấy ? Không lẽ sự có mặt của cô chỉ khiến anh ấy gặp khó xử sao ?
Bỗng có người vỗ vai cô một cái, nhìn lại, hóa ra là Liêu Đức Chính. Anh ta đỡ lấy tập công văn trong tay cô, ra hiệu cô không cần lên tiếng, để anh vào phòng hành chính tổng hợp thay.
« Chưa tới giờ tan tầm, các anh chị lại ngồi chơi tán phét thế này, có muốn tôi ghi âm lại thông báo cho bên quản lý nhân sự phạt lương không hả ? »
Thấy thư ký của hiệu trưởng xuất hiện, mọi người nhanh chóng cúi đầu giả vờ làm việc, không dám nói linh tinh gì hết. Liêu Đức Chính vừa là thư ký vừa là tâm phúc bên người hiệu trưởng, nhỡ ra anh ta báo cáo lên, mọi người đều sẽ khó sống nha.
Liêu Đức Chính giao công văn cho tổ trưởng tổ hành chính xong, quét mắt chung quanh lần nữa. « Mong các vị tự trọng một chút, bàn tán chuyện đời tư của người khác sẽ vừa hại mình vừa hại người mà thôi. »
Kể cả tổ trưởng, không ai dám lên tiếng cãi lại anh, đây cũng là điều anh đoán trước được. Ra khỏi phòng, Liêu Đức Chính chìa tay mời Dật Linh, hai người cùng nhau rời khỏi đó.
« Liên tiểu thư, chị đừng để ý tới bọn họ. Hiệu trưởng anh ấy còn trẻ đã ngồi chức cao, khó tránh có người nhìn không vừa mắt. » Liêu Đức Chính không phải lần đầu tiên nghe thấy mấy lời ra tiếng vào này, chỗ nào cũng có vài kẻ ăn không ngồi rồi tán nhảm chuyện người khác, anh chỉ sợ hiệu trưởng phu nhân suy nghĩ nhiều rồi lại khó xử.
« Tôi biết, nhưng tôi sẽ không vì thế mà từ bỏ công việc hay cuộc hôn nhân của tôi đâu, chỉ mong anh đừng nói chuyện này với hiệu trưởng, tôi không muốn anh ấy phiền lòng. Tôi muốn dùng thời gian để chứng minh, cuộc hôn nhân giữa chúng tôi không phải là một chuyện nhảm nhí, chúng tôi sẽ rất hạnh phúc. » Cô cần gì so đo với đám người này chứ, sự thật sẽ chiến thắng mọi lời tranh cãi, chỉ cần hai vợ chồng có thể cầm tay nhau hạnh phúc tới già, tới lúc đó xem ai còn dám nói linh tinh sau lưng họ ?
Liêu Đức Chính giơ ngón cái lên khen ngợi, thật sự khâm phụ sự kiên cường và trí tuệ của cô tự đáy lòng. « Tôi sẽ giữ bí mật giúp cô, và cũng tin rằng, hai người sẽ là một cặp vợ chồng vô cùng hạnh phúc. »
« Cám ơn anh ! » Trên đời có người thế nọ người thế kia, cô đã gặp không ít người tốt, không nên đòi hỏi quá nhiều. Mong ước của cô cũng không lớn, chỉ cần làm một người vợ tốt, chỉ cần được chồng yêu thương, săn sóc, hẳn không phải là quá nhiều chứ ?
Tối thứ sáu, là thời gian hai vợ chồng thư giãn bên nhau.
Liên Dật Linh tắm xong, ngồi trước bàn trang điểm để bôi kem giữ ẩm dưỡng da. Bàn trang điểm này là quà cưới của mẹ cô, rất gọn và đẹp, thiết kế đơn giản mà trang nhã, vật liệu lại bền, đảm bảo dùng năm mươi năm vẫn tốt.
Phó Lập Đường vốn đang ngồi trên giường đọc sách, bỗng buông sách xuống bước tới cạnh vợ, đặt hai tay lên vai cô. « Gần đây em vất vả nhiều rồi, đừng để bản thân mệt mỏi quá sức. » (Anh nhớ nhá, không được để em mệt mỏi quá sức :D)
« Em không mệt mà. » So với nhịp sống đi mây về gió kinh doanh trên mạng ngày xưa, cuộc sống hiện giờ của cô hiện giờ quả thật rất thoải mái.
Anh cầm bàn tay nhỏ bé của cô. « Em nhìn tay em này, dường như là khô ráp, lại thêm vài vết chai rồi. »
« A… » Gần đây cô đánh máy tính nhiều, lại lau dọn đủ thứ, không để ý bảo dưỡng kỹ càng, lại còn bị chồng phát hiện, quả thật không ổn.
Cô đang định rụt tay lại, bỗng thấy anh không biết lấy từ đâu ra một lọ kem dưỡng tay, vẻ mặt có chút xấu hổ. « Anh không biết mua loại nào, đây là Quế Dung chọn giúp anh, con bé nói chắc em sẽ thích. »
« Cám ơn anh… » Từ sau khi kết hôn, đây là lần đầu tiên anh tặng quà cho cô, quả thật so với kim cương châu báu còn quý hơn nhiều.
« Em giúp anh mua nhiều đồ như thế, lại còn sửa sang dọn dẹp lại mọi thứ, là anh phải cám ơn em chứ. » Anh mở lọ kem dưỡng tay, đổ một chút lên tay cô, nhẹ nhàng xoa bóp giúp. (Hu hu, mình cũng muốn a… nhà mình toàn ngược lại a !!! =.=)
Bỗng dưng cô thật sự muốn khóc. Thì ra anh có để ý thấy, tủ quần áo có quần áo mới, bày biện trong thư phòng đã thay đổi, trên bàn làm việc còn có vài tờ danh sách danh mục, tuy anh không nói gì, nhưng thật ra anh đều ghi tạc trong lòng.
Anh lại như nhà ảo thuật biến ra một chiếc chìa khóa nhỏ. « Đây là chìa khóa tủ sắt, bên trong có sổ tiết kiệm, hợp đồng bảo hiểm, giấy chứng nhận quyền sở hữu các loại, có thể có cả mấy thứ cổ phiếu gì đó nữa. Thật ra anh ít khi để ý mấy chuyện đó, nếu em đồng ý, mong em giúp anh quản lý luôn được không ? »
Anh ấy nói thật ư ?