XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/982 lượt.

Thật sự anh ấy muốn đem toàn bộ tài sản giao cho cô quản lý ư ? Đáng ghét mà, cô sẽ khóc mất thôi !
« Em đã nói em là một nửa của anh, niềm vui của anh là hạnh phúc của em, nỗi phiền toái của anh cũng là chuyện phiền toái của em, giờ anh giao hết mấy chuyện ‘phiền toái’ đó cho em, anh có quá đáng không ? »
« Không, không quá đáng chút nào, em đồng ý ! » Anh đã tin tưởng cô tới vậy, khiến cô thật sự có cảm giác thành công. Từ nay cô nguyện làm tay hòm chìa khóa của anh, làm vị quản gia trung thành và tận tâm bảo vệ gia đình này vì anh.
Thoa kem dưỡng da lên tay vợ xong xuôi, anh cúi xuống hôn lên mu bàn tay cô như một kỵ sĩ châu Âu, sau đó khẽ hắng giọng thốt. « Ngoài ra còn một việc nữa… Nếu em không phản đối, tối nay chúng ta có thể… được không ? »
« Ack… » Cái từ quan trọng nhất sao lại… bị mất thế kia ? Rốt cuộc ý anh muốn hỏi gì cơ ? Nhìn ánh mắt lo lắng nhưng nóng bỏng mong chờ của anh, lập tức cô hiểu ra, và lại lặp lại ba chữ… « Em đồng ý ! »
Cuối cùng cũng đợi được ngày này, cô thật hạnh phúc mà ! Không uổng công cô tính toán sắp đặt, hai người sớm tối làm việc cùng nhau, lại ở chung, kế sách ‘lửa gần rơm’ của cô cuối cùng cũng có tác dụng. Từ nay về sau, cô sẽ đường đường chính chính mà tự nhủ mình là một người vợ thật sự !
Anh dắt tay cô đến bên giường, rồi trong ánh đèn ngủ mờ ảo quyến rũ, hai người từ từ cởi quần áo lẫn nhau, bắt đầu từ hôn môi để trao lời tình tứ. Mỗi động tác đều vô cùng chậm rãi, vô cùng dịu dàng, nhưng rất nhanh chóng một sự háo hức nóng bỏng tràn ra khắp toàn thân, khiến hai người khó mà duy trì tốc độ chậm rãi như cũ, chỉ có thể chuyển sang kịch liệt, mạnh bạo !
Giây phút hai trái tim và hai cơ thể hòa làm một, khóe mắt cô bỗng có một giọt lệ rơi ra, không phải vì đau đớn, mà là vì hạnh phúc quá lớn.
« Dật Linh, chúng ta có thể lấy nhau, thật sự là quá tốt ! » Anh hôn lên giọt nước mắt của vợ mình, giọng khàn khàn vì cảm động.
« Vâng ! » Cô cũng cảm thấy vậy, hai người chính là một nửa của nhau, mà giờ hai nửa đã hợp làm một.
Một niềm hạnh phúc, dĩ nhiên là kéo theo một sự ‘rung động’ theo đúng nghĩa đen của nó, chiếc giường lớn cả đêm hoàn toàn không có chút bình lặng nào. Không biết bao nhiêu thời gian trôi qua, cô nhíu mày, bàn tay nhỏ bé khẽ đập vào ngực anh. « Lập Đường… »
« Sao em ? Là anh làm nhanh quá hay chậm quá à ? » Anh vươn tay lau mồ hôi trên trán mình, xấu hổ thật, bao nhiêu mồ hôi cứ nhỏ giọt trên người cô.
« Không phải việc đó… mà là… sao anh duy trì lâu thế ? » Cô vừa thở gấp, vừa muốn mê đi, lại vừa muốn tiếp tục đón nhận anh tiếp tục vào sâu, não bộ xem chừng sắp sửa thiếu dưỡng khí nặng.
« Vậy sao ? » Người đàn ông nào cũng đều muốn có khả năng kéo dài thật lâu. Anh cũng không rõ lắm, có lẽ là khả năng trời sinh chăng. (Ack ack, trời sinh như anh thì khổ chít Linh tỷ rồi !)
« Người ta sắp ngất đây này… Anh làm ơn… nhanh nhanh kết thúc đi mà… » Khoảnh khắc này, cô thừa nhận mình chỉ là một người con gái yếu ớt, bởi vì anh quả thật quá đỗi mạnh mẽ. Không ngờ chồng cô có vẻ bề ngoài vô cùng nhã nhặn nghiêm trang nhưng lại có một công phu kinh người thế này, đầu tiên thì kéo dài rõ lâu mới ‘thông suốt’, bây giờ thông suốt rồi lại dũng mãnh chiến đấu thế này, chênh lệch quả thật rất lớn a !
« Mệt thế sao ? Hay em nghỉ ngơi một chút. » Tuy miệng nói thế, nhưng anh cũng vẫn không rút ra khỏi cơ thể cô mà chỉ tạm thời dừng lại động tác, bắt đầu xoa bóp cả người cho cô để xúc tiến máu tuần hoàn cho đều, lại giúp cô bình ổn hô hấp, nhân tiện hôn lên những nơi nhạy cảm của cô để giúp cô duy trì sự nồng nàn. Đúng rồi, hẳn là cũng nên bổ sung thêm nước chứ. May mà tay anh đủ dài, không cần rời khỏi người cô cũng vẫn thò tay với được cái cốc đầu giường, từng ngụm từng ngụm mớm nước cho cô uống. (Oa…. Hàng hiếm…o____O)
Dưới sự nỗ lực và trêu ghẹo của anh, cô dần dần khôi phục sức lực và sự nhiệt tình, lại có thể tiếp tục cùng anh chiến đấu. Đêm còn dài, trên giường lại tiếp tục mưa giăng chớp giật, sóng xô gió cuốn…
Sáng thứ bảy, bữa sáng thường được dọn ra muộn hơn một chút. Hàng ngày vì Lập Đường phải đi làm sớm, sáu giờ đã ăn sáng rồi. Nhưng cuối tuần họ thường ngủ muộn tới bảy, tám giờ cũng được. Có điều hôm nay, Liên Dật Linh hoàn toàn không rời giường nổi, mà anh chồng dễ thương lại phục vụ bữa sáng vào tận phòng giúp cô.
Phó Quế Dung cùng chú thím Thái đều cố nén cười. Ban đầu họ còn tưởng Dật Linh bị ốm hay mệt gì đó, nhưng nhìn thấy dáng vẻ tươi tắn kích động của Lập Đường, lại còn ấp a ấp úng ngượng ngùng lúng túng, mọi người mới ngầm hiểu, hóa ra anh ta là kẻ đầu sỏ gây ra cơn ‘bệnh’ của vợ mình ! (Là ai vừa nói vợ không nên mệt mỏi quá sức nhỉ ? :-w)
Vào phòng, Phó Lập Đường đặt khay thức ăn lên tủ đầu giường, ngồi xuống vuốt tóc vợ. « Dật Linh, em khỏe hơn chưa ? »
« Ừhm… » Chỉ có thắt lưng như muốn rời ra, chân cũng hoàn toàn không cử động tử tế được, thêm vị trí quan trọng nhất tê rần lên mất cảm giác. Đừng tưởng phụ nữ trên giường rất thoải mái không mất sức, chỉ cần giữ tư thế ‘mở ra’ để đó