Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/983 lượt.
hao năng lượng thừa’ hàng đêm, giờ dáng người cô so với hồi trước càng thêm gọn gàng !
« Mình rất phục cậu, và cũng mừng cho cậu. »
« Thế mới đúng chứ, cậu cũng ăn gì đó đi, đừng chỉ uống cà phê như thế. » Liên Dật Linh đẩy cái giỏ bánh mỳ qua cho bạn. Cô thật sự mong bạn mình khỏe mạnh ăn nhiều một chút, cô cũng từng làm tiếp viên hàng không, nên hiểu rõ dù cho thế nào, cơ thể khỏe mạnh là quan trọng nhất.
Chu Vân An cầm một lát bánh mì lên, tự mình quết một chút mứt hoa quả rồi ăn. Quả nhiên thức ăn rất có tác dụng an ủi, cô mới ăn vài miếng đã cảm thấy tốt hơn nhiều. « Đúng rồi, Lô Chí Phàm giờ trở nên vô cùng tiều tụy, thường xin phép nghỉ không đi làm. »
Nghe tới tên này Liên Dật Linh còn phải nghĩ nghĩ một lúc. Đã lâu rồi cô không nhớ tới người kia, cảm giác như người kia đã thật sự trở thành quá khứ rất xa xôi, hoàn toàn không liên quan gì tới cuộc sống hiện giờ của mình. Do đó cô cũng chỉ nhún vai. « Chắc là vội vàng tìm niềm vui mới chăng ? Nói không chừng là vì anh ta bắt cá nhiều tay quá nên thể lực bị tiêu hao quá nhiều không có sức đi làm cũng nên. »
« Sau đó mình có gặp lại anh ta thêm vài lần, thấy cả người gầy đi, sắc mặt cũng không tốt lắm, như thể là… thất tình vậy. Bọn mình vốn định tiếp tục tẩy chay anh ta, nhưng nhìn thấy dáng vẻ mất hồn mất vía, lại không nhẫn tâm ra tay. » Lúc trước mọi người đều vô cùng phẫn nộ với chuyện này, không ngờ rằng kẻ phụ lòng kia lại trở nên cô đơn thất thế, quả có thể nói là sự đời biến đổi khó lường.
Liên Dật Linh không đoán trước được là lại có việc này, cô thử nghĩ nghĩ nguyên nhân. « Có thể là liên quan tới em chồng mình chăng. Một người đàn ông thành đạt lại bị một cô nữ sinh bỏ rơi, khó tránh khỏi bị đả kích lớn. Mình là người bị bỏ rơi nha, làm sao có tư cách khiến anh ta bị thất tình được. »
« Con người thường không biết quý trọng những cái trước mắt, đến khi mất rồi mới hối hận không kịp. »
« Đúng vậy, nam giới hay nữ giới cũng như nhau cả, thế nên cần phải nắm chặt cơ hội hạnh phúc trong tay. Thật ra cậu chủ động cầu hôn Chí Phàm cũng được mà, mình có thể dạy cho cậu vài chiêu. Sao, có muốn bái mình làm thày để học nghề không hở ? Xét thấy chúng ta làm chị em bạn bè lâu năm, mình sẽ miễn học phí cho cậu ! »
« Liên đại sư, mình thật sự là thua cậu rồi… » Chu Vân An chỉ có thể vòng tay cúi đầu, chấp nhận thất bại.
Hai cô bạn thân từ lúc vào hãng hàng không làm việc với nhau liền tiếp tục tán gẫu thêm vài chủ đề linh tinh mà phụ nữ hay gọi là ‘buôn dưa lê’, nói gì thì nói, có một điều không đổi trong đó là tấm lòng bạn bè quan tâm và chia sẻ cùng nhau.
Ba giờ chiều, chào tạm biệt bạn thân xong, Liên Dật Linh bước vào một siêu thị nhỏ. Cô định mua thêm vài bộ ga trải giường trong phòng ngủ của mình vì chồng cô quả thật ra mồ hôi rất nhiều, đêm nào cũng khiến ga giường ướt sũng, nên đành mua nhiều bộ một chút còn thay đổi. Đúng rồi, cô cũng cần mua thêm vài bộ áo ngủ nữa, vì chồng cô nhiều khi quá… ơ… gấp gáp, áo ngủ mấy cái đều bị anh xé toang, anh lại còn nói thẳng là cô không cần mặc gì cũng được. Đúng thật là được voi đòi tiên mà !
Vừa nghĩ tới việc chồng mình quấn quít không muốn xa rời mình, cô không nhịn được nở nụ cười hạnh phúc. Trước khi kết hôn cô chưa từng nghĩ tới phương diện này anh ấy sẽ có ngày như thế, vốn cô còn nghi ngờ sức quyến rũ của bản thân. Giờ cô mới hiểu, người đàn ông có vẻ ngoài nghiêm chỉnh tỉnh táo nhất đôi khi cũng có thể là người đàn ông nồng nhiệt trong phòng ngủ nhất.
Mua đồ xong xuôi, lúc vừa đi ra cửa chính, bỗng có một giọng đàn ông gọi từ phía sau lưng cô. « Dật Linh ! »
« A ? » Quay đầu lại, cô thấy một người đàn ông nhìn có vẻ quen mặt. Phải một lúc sau cô mới nhận ra đó là chồng chưa cưới cũ của mình. Lô Chí Phàm quả là gầy hơn trước rất nhiều, trước đây gương mặt còn có vẻ bầu bĩnh trẻ thơ, giờ hai má hõm sâu, đừng bảo anh ta lâu ngày chưa ăn cơm chứ ?
« Hế lô… » Lô Chí Phàm, hai tay đút túi quần, gương mặt có chút ngạc nhiên vui vẻ, lại có chút lo lắng. « Đã lâu không gặp, xem ra em dạo này trông rất khá. »
« Cám ơn anh, hôm nay anh không có chuyến bay sao ? » Không ngờ lại gặp anh ta ở đây, thế giới này thật là nhỏ.
« Anh xin nghỉ phép. » Gần đây tình trạng sức khỏe và tinh thần anh không tốt, sợ nhỡ xảy ra chuyện gì đó khi làm việc nên anh chủ động xin phép nghỉ. Chút đạo đức nghề nghiệp đó anh vẫn không thể không có được.
« Ack… Vậy xin lỗi, tôi có việc bận phải đi rồi, byebye. » Giờ chắc họ chẳng còn gì để nói với nhau. Quá khứ cô đã quay lưng lại không hề lưu luyến, giờ hiện tại và tương lai mới là thứ cô trân trọng trong tay.
Lô Chí Phàm vội gọi giật cô lại. « Chờ một chút, anh muốn nói chuyện với em, có thể dành cho anh chút thời gian không ? »
Cô do dự vài giây. Những gì cô bạn Chu Vân An vừa nói lại hiện lên trong đầu, nghe nói Lô Chí Phàm giờ tiều tụy hơn trước khá nhiều. Mặc cho nguyên nhân là gì đi nữa, mọi người dù sao cũng là người quen cũ, có lẽ cô cũng nên dành chút thời gian làm người tư vấn tâm lý tình nguyện, cho anh ta kể lể mộ