Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/991 lượt.
t chút cũng tốt.
« Chỉ có thể đi uống nhẹ nhàng gì đó, tối nay tôi còn có việc. »
« Cám ơn em ! » Chí Phàm cười tươi như vớ được bảo bối, gần đây quả thật không biết bao lâu rồi anh ta chưa nở nụ cười.
Trong siêu thị có một quán cà phê nhỏ, hai người tìm một bàn cạnh cửa sổ ngồi xuống, mỗi người gọi một ly cà phê sữa. Ngày xưa đây là món đồ uống yêu thích của cả hai, có điều giờ cô thích uống trà hơn, vì chồng cô quả thật pha trà rất ngon.
Nói chuyện phiếm vài câu trao đổi tình hình gần đây xong, Lô Chí Phàm không nén nổi liền thốt ra sự thật. « Dật Linh, anh sai rồi, hồi đó đáng ra anh không nên để em đi. »
Sau khi chia tay, chỗ ở của anh ta không có ai sửa sang dọn dẹp, đi chơi không có ai lên kế hoạch, giấy tờ này nọ quá hạn cũng không ai lo lắng, cuộc sống trước mặt không biết đi về đâu. Hóa ra anh ta vẫn ỷ lại cô tới thế, cần cô tới thế, nếu không có cô dẫn dắt, anh thật sợ không tìm thấy đường đi. (Bó tay, anh này cần một bà mẹ chứ cần người yêu cái gì…)
Một cô gái khi nghe thấy người yêu cũ nói thế, đáng ra nên cảm thấy vui mừng hay kiêu ngạo mới phải, nhưng Dật Linh lại không có cảm giác gì cả. « Nói những chuyện đó làm gì nữa ? Làm người phải hướng về tương lai chứ. Điều kiện của anh rất ổn, tìm đối tượng mới không hề khó khắn. Trong hãng hàng không nhiều tiếp viên cùng nữ khách hàng như thế, cơ hội chỗ nào chẳng có ? »
Chức vị phó cơ trưởng này, cả về địa vị lẫn tiền lương đều rất tốt, hơn nữa anh ta có vẻ ngoài khá bảnh, dáng người không tệ, dù cô dùng con mắt của vợ chưa cưới cũ nhìn cũng vẫn nhận ra anh ta là mặt hàng đáng giá đầu tư lâu dài.
Lô Chí Phàm càng nghe càng lắc đầu. « Em không hiểu, làm gì có ai đối xử tốt với anh như em được. Đám con gái bây giờ cô nào cũng như công chúa tiểu thư, chỉ đòi anh chăm sóc họ, bọn họ không hề biết chăm sóc anh. »
Đây là anh ta đang ca ngợi cô sao ? Được rồi, cô sẽ cố gắng coi như là lời ca ngợi đi, dù gì cô cũng đại từ đại bi mà chúc phúc cho anh ta. « Đừng bi quan như thế ! Tìm một cô gái tốt để chăm sóc lẫn nhau là được rồi ? »
« Em mới là cô gái thích hợp nhất với anh, anh thật sự không thể không có em ! »
Bỗng anh ta nhào tới cầm tay cô khiến cô hoảng sợ rụt tay lại, giận tái cả mặt. « Anh đừng có làm bừa, cho dù anh nói thế, tôi cũng không có cách nào quay lại nữa, người tôi yêu là chồng hiện giờ của tôi ! »
« Em với anh ta quen nhau chưa lâu đã cưới nhau, làm sao có thể so với ba năm chúng ta yêu nhau tha thiết được ? » Lô Chí Phàm quả thật không tin cô nhanh quên anh như vậy, nhất định là cô cố tình kết hôn nhanh chóng để khiến anh giận dữ, chứ thật ra cô vẫn để ý tới anh !
« Tôi không muốn nói chuyện với anh, tôi phải đi đây ! » Tên này tự cho mình là đúng, khiến cô phí cả lòng tốt với anh ta.
« Dật Linh ~~ » Tiếng gọi này sao có chút thê lương nhỉ ? Dật Linh không nhịn nổi quay đầu lại, chỉ thấy trước con mắt bao nhiêu người, Lô Chí Phàm vậy mà lại quỳ xuống van vỉ cô ! Làm ơn đi, anh ta nghĩ anh ta đang cầu thần bái Phật chắc ? Đám phục vụ với khách hàng trong quán đều mở to mắt nhìn khiến cô bỗng trở thành một người phụ nữ ác độc. Cô bất đắc dĩ đành quay lại vươn tay sờ đầu anh ta, khẽ xoa xoa an ủi như dỗ dành một đứa trẻ.
« Anh hãy nghe tôi, nguy cơ cũng là cơ hội tốt, chỉ cần anh cố ổn định trái tim mình, duyên phận nhất định sẽ tới. Lúc tôi với anh còn yêu nhau, trừ lúc chia tay có vẻ khó xử, chứ thật ra anh đối với tôi, tôi đối với anh cũng không tệ. Tôi tin anh sẽ là một người yêu tốt, một người chồng tốt. Nhưng giờ tôi đã kết hôn, anh đừng nên cố theo đuổi những việc không có khả năng níu kéo nữa làm gì. Đời còn dài tương lai còn rộng, chân mệnh thiên nữ của anh có thể đang chờ anh đâu đó mà. »
Mắt anh ta long lanh lệ vì quá xúc động, như thể một người đi núi lạc đường bỗng được dắt ra. « Thật xin lỗi, là anh đã không biết quý trọng em… »
« Không vấn đề gì, em đã hoàn toàn buông tay, anh cũng nên buông tay đi thôi, như vậy mới có thể hướng về phía trước mà tiến được, đúng không ? »
« Được… » Nói thì dễ, hạ quyết tâm làm được mới là khó, nhưng tới nước này, trong mắt cô nhìn anh hoàn toàn không có tình yêu nam nữ, mà chỉ có sự đồng tình thông cảm. Nếu anh không buông tay cũng chỉ có thể nhận kết cục này mà thôi. Dù sao cũng là anh có lỗi với cô trước, đấy gọi là mình làm mình chịu.
« Nào, đứng lên, lau mắt đi nào. » Cô lấy khăn giấy ra cho anh, dặn dò y như một bà mẹ trẻ. « Giờ anh phải ăn uống cho tốt, ngủ nghỉ khỏe khoắn, nghỉ phép xong thì làm việc cho chu đáo. Chỉ cần anh có thể như trước, tự tin mà sống, tuyệt đối sẽ có một đám con gái chạy theo anh, tới lúc đó anh có thể mở to mắt mà tìm, mà chọn cho mình một cô gái khiến anh ấm áp trong lòng. »
Lô Chí Phàm như thể được uống thuốc an thần, bình tĩnh lại chậm rãi đứng lên. « Anh có thể ôm em một lần cuối không ? »
« Ack… Cũng được, nhưng anh nhất định phải tỉnh táo lại nhé, tìm một đối tượng khác tốt hơn tôi nhiều, được không ? » Nếu một cái ôm có thể giúp anh ta bắt đầu cuộc sống lại từ đầu, cô không hẹp hòi nhỏ mọn gì