Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/990 lượt.

mà từ chối cả.
« Anh hứa với em sẽ cố gắng sống tốt hơn. Anh cũng hi vọng anh ta sẽ quý trọng em, cho em một cuộc sống hạnh phúc… » Anh vươn hai tay ôm lấy cô, đây là lần cuối cùng. Tại sao trước đây anh lại ngốc nghếch không nhận ra, sự ấm áo của cô là thứ anh cần nhất, để đến khi mất đi mới hối hận không kịp ?
« Tốt, tất cả chúng ta sẽ đều hạnh phúc ! » Cô khẽ vỗ vỗ lưng anh, cảm nhận được anh đang run lên, cô thật sự lo anh ta sẽ lại tuôn nước mắt như mưa mất.
« Cám ơn em… cám ơn những việc em đã làm cho anh. » Lô Chí Phàm nhẹ nhàng buông cô ra, cúi người chào thật thấp rồi cầm giấy tờ đi ra quầy trả tiền. Tuy bước chân còn loạng choạng, nhưng trong lòng cũng đã bình tĩnh hơn nhiều.
Nhìn bóng dáng chồng chưa cưới cũ, bỗng dưng Dật Linh cũng có chút cảm khái. Nếu họ không chia tay, hôm nay có thể sẽ là một đôi vợ chồng hạnh phúc. Duyên phận giữa người với người, có đôi khi không hề vướng bận, có đôi khi lại thay đổi trong nháy mắt, tất cả đều khó mà đoán trước được, chỉ có thể nắm chắc từng phút giây trước mắt.
Rời khỏi công ty bách hóa xong, cô lái xe về nhà cha mẹ ăn cơm tối. Liên Chấn Chương và Tiêu Nhã Tâm nhìn thấy con gái út đều vô cùng vui vẻ. Con bé này kết hôn xong trở nên mềm tính hơn rất nhiều, không gồng mình cứng cỏi như trước kia nũa, sắc mặt cũng tốt hơn. Xem ra những gì họ lo lắng trước đây là hoàn toàn vô ích, cũng không sao, chỉ cần đám trẻ vui vẻ là được.
« Cha, mẹ, hai người phải uống thuốc đúng giờ nhé ! » Liên Dật Linh chuẩn bị chút thuốc bổ biếu cha mẹ. Giờ cô không ở nhà, chỉ hi vọng hai người có thể tự chăm sóc chính mình.
« Lần sau mang người về là được rồi, không cần mang quà cáp gì cả. Thế bao giờ mang Lập Đường về ? » Liên Chấn Chương càng nhìn con rể càng vừa ý, thấy ai cũng khoe có cậu con rể làm hiệu trưởng là vinh hạnh rất lớn của ông.
« Trưa chủ nhật này, được không ạ ? » Liên Dật Linh vừa ăn vừa trả lời, trên bàn toàn những món cô thích ăn, rất có hương vị gia đình.
Tiêu Nhã Tâm liên tục tiếp thức ăn cho con gái. « Dĩ nhiên là được. Hôm đó chị cả chị hai của con cũng về, tới lúc đó sẽ rất náo nhiệt. »
« Ba chị em bọn con đều gả ra ngoài hết rồi, cha mẹ có buồn chán không ? » Dật Linh dừng đũa lại, bỗng cảm thấy thật có lỗi. Cha mẹ đều đã về hưu, trừ chăm nom mấy việc trong xóm, cũng chỉ ở nhà chờ con cháu về thăm.
« Chỉ cần các con về thăm thường xuyên là được, mà tốt nhất là sinh vài đứa nhóc, như thế cha mẹ sẽ không buồn chán nữa. » Liên Chấn Chương thích nhất là chơi trốn tìm với đám cháu ngoại. Con gái đầu và con gái thứ hai của ông đều đã con cái đề huề, chỉ còn cô út, đương nhiên cũng muốn khích lệ luôn.
« Vâng… » Vừa nói tới đây, Dật Linh bỗng thấy khó chịu, ngực vừa tức vừa cuộn lên, khiến cô phải chạy nhanh vào toa lét nôn khan.
Tiêu Nhã Tâm đi theo sau con gái, những dấu hiệu này bà rất quen thuộc, năm đó bà cũng như thế mà. « Con không phải mang thai rồi chứ ? »
« Mang thai ? » Tính tính thời gian, lần đầu tiên hai vợ chồng Liên Dật Linh có quan hệ chính thức là hơn một tháng trước, mà tháng này lại chưa thấy kinh nguyệt, không lẽ nhanh tới vậy sao ? Lần đầu tiên đã trúng số độc đắc rồi ? (=.= 1 đêm 3 lần, 1 lần hơn 1 tiếng… không trúng mới là lạ !)
« Có rảnh thì con đi khám thử xem, để mẹ đi cùng con. » Tiêu Nhã Tâm cười tít cả mắt lại, cô con gái này cưới là đúng rồi.
« Vâng. » Liên Dật Linh gật đầu đồng ý, đồng thời cũng bắt đầu tưởng tượng, nếu quả là cô mang thai, không biết chồng cô sẽ vui tới mức nào, đứa bé sẽ là trai hay gái, về sau có nên vào học ở Học viện Thanh Truyền hay không, lớn lên sẽ làm giám đốc, kỹ sư, phi công hay là siêu sao bóng đá ?
Tới khi làm cha làm mẹ mới thấy, hóa ra đây là một việc bận rộn cả một đời. Cha mẹ cô với cô đã là như thế, cô với đứa bé sắp sinh cũng sẽ là như thế, thế hệ này tiếp nối thế hệ kia, đều là kế thừa tình yêu của cha mẹ cả.
Vài lời
+ Hạnh phúc rồi nhá, giờ sóng gió sắp tới ha! Dân tình đề nghị chuẩn bị sẵn khăn giấy xì mũi sụt sịt khóc cho lần tới đi nha!
+ Xì poi:“Anh nghe xong đừng nên quá xúc động nhé, bản thân em còn ngạc nhiên nữa là. Hôm nay em đi khám khoa phụ sản, bác sĩ nói… em mang thai rồi!”

Im lặng vài phút xong, Phó Lập Đường mới mở miệng hỏi. “Là con của anh sao?”
“Anh có ý gì?”
Mười giờ tối, Liên Dật Linh lái xe về nhà, trong đầu tràn ngập chuyện mang thai, quyết định đợi thêm vài ngày nữa, nếu kinh nguyệt vẫn không thấy thì sẽ đi khám khoa sản xem sao.
Thật tình cờ, ngay trước cửa nhà cô chạm phải em chồng. Phó Quế Dung hồng hộc thở chạy như ma đuổi cho kịp giờ giới nghiêm, nhìn thấy chị dâu liền cười trêu. « Eo ơi, chị cũng có giờ giới nghiêm cơ à ? »
« Đúng vậy, chị sợ anh trai em thành Hòn vọng thê, nên không dám để anh ấy chờ lâu. » Từ sau khi trở thành vợ chồng thực sự, Liên Dật Linh có cảm giác chồng mình càng lúc càng bám dính lấy cô, về nhà cũng càng ngày càng sớm hơn.
Phó Quế Dung ôm cánh tay chị dâu thân thiết làm nũng. « Thứ năm này chị không phải đi làm, nhớ dành thời gian cho em nha ! »
« Em muốn


Duck hunt