Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/989 lượt.
đi đâu ? Nói sớm để chị lên kế hoạch. » Hai chị em đã đi nào là Cửu Phân, Tam Hạp, Oanh Ca, Cơ Long, chỉ cần có thể tới đó ban ngày, muốn đi thế nào cũng không thành vấn đề.
« Lần này ngay trong thành phố thôi, em chỉ muốn nhờ chị nhìn giúp em một người xem có phải là một gã tốt hay không. »
« Em nghĩ chị có mắt thần à ? Được rồi, chúng ta cùng đi nhìn xem sao. » Liên Dật Linh vỗ vai em chồng, cố tình đánh mắt sang trêu chọc. « Có điều rốt cuộc em có mấy ‘gã’ hở ? Có cần chị giúp em lên danh sách, đặng còn chu đáo sắp xếp thời gian ? »
« Nhân khi tuổi còn trẻ thì nhìn nhìn nhiều một chút thôi, chị không phải không biết, tìm được người cỡ anh hai em rất khó nha ! »
Hai chị em vừa tán gẫu vừa bước vào nhà, ngẩng đầu lên đập vào mắt là cảnh Phó Lập Đường ngồi trên ghế xa lông. Chú thím Thái đều đã xong việc về nhà, hóa ra đêm nay anh chàng phải ở nhà một mình, thật hiếm có khó tìm nha.
Phó Lập Đường nhìn đồng hồ đeo tay, tuyên bố như quan tòa nghiêm khắc. « Mười giờ hai phút, hai chị em đi đâu giờ mới về ? »
« Không nói cho anh ! » Phó Quế Dung lè lưỡi trêu anh hai. Dù sao có chị dâu ở đây, nàng sợ gì chứ ! Cười hì hì mấy cái, nàng chạy tót vào phòng, nàng có một cú điện thoại quan trọng cần gọi mà.
Phó Lập Đường phát hiện uy phong của mình đang bị đe dọa nghiêm trọng, nhưng chẳng biết làm thế nào chỉ có thể quay sang phía vợ đón lấy đống đồ mua sắm trong tay cô. « Hai chị em đi cùng nhau về à ? »
« Không phải, tình cờ gặp ở cửa thôi, thứ năm bọn em mới hẹn đi cùng nhau. »
« Hai người định đi đâu thế ? » Sao anh có cảm giác như một chú cún bị bỏ rơi thế nhỉ ?
« Bí mật giữa phụ nữ với nhau, sao lại phải báo với anh ? Đừng lo, em sẽ không để Quế Dung gặp vấn đề gì đâu, có điều quả thật anh không tiện đi cùng. » Dật Linh quay người vào phòng ngủ, chồng cô lững thững sau lưng bám đuôi đi vào cùng như con cún nhỏ vậy.
Lập Đường khóa cửa phòng lại, quay sang ‘hỏi cung’. « Hôm nay em đi đâu thế ? »
Haizzzz, nếu không trả lời tử tế, đảm bảo anh ấy sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy, thế nên cô ngoan ngoãn trả lời. « Báo cáo thày hiệu trưởng, em hẹn cô bạn đồng nghiệp cũ Chu Vân An ăn cơm trưa, chiều vào siêu thị mua mấy thứ, tôi về nhà cha mẹ em ăn cơm. Anh nhìn, em mua ga trải giường với áo ngủ mới rồi này. »
Cô lôi các loại chiến lợi phẩm hôm nay vừa mua ra, lại hoàn toàn ‘quên’ nhắc tới vụ gặp gỡ chồng chưa cưới cũ. Cái loại chuyện ngu xuẩn này có nói hay không cũng thế. (Haizzz, khổ rồi !)
« Ga giường dĩ nhiên là phải mua nhiều một chút, nhưng váy ngủ thì không cần dùng. » Nói xong anh liền động thủ ra tay cởi quần áo cô. Ai da, ai bảo bộ váy ngắn màu hồng này cô mặc vào khiến anh cảm thấy ngon miệng bất thường chứ ?
« Anh nghịch quá đi ! » Cô nhéo yêu một cái vào tay anh. « Để em đi tắm đã. »
« Anh tắm rồi, hay là vầy đi, để anh cùng em tắm lại một lần. » Phòng tắm thiết kế ngay bên trong phòng ngủ, anh ôm cô bước vào, mở nước nóng giúp cô.
« Sao hôm nay anh cứ dính lấy em không rời thế hả ? » Cô trừng mắt nhìn anh, không hiểu vì sao hôm nay nhìn anh có vẻ là lạ ?
Anh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, khẽ thủ thỉ thì thầm thổ lộ. « Hôm nay em không đi làm, nên anh cảm thấy rất nhàm chán. »
« Anh… không phải anh bận bịu nhiều việc sao ? » Cô gần như không tin vào tai mình. Trước kia là cô kêu ca nhàm chán không có việc gì làm, sao giờ lại đổi thành anh rồi ?
« Việc thì đúng là nhiều, nhưng mà… anh nhớ em quá. » Nói ra lời thật xấu hổ, nhưng không nói ra còn khổ tâm hơn. Lúc trưa anh phải ăn cơm một mình, tự dưng như bị bệnh tương tư ấy, mãi tới giờ này mới có thể ôm vợ ở một chỗ với vợ, khiến anh cả ngày cứ thấy người khó chịu làm sao ấy.
Ông trời thân yêu ơi, đây là kỳ tích hay là trong mơ thế ? Ông chồng luôn trầm tĩnh, nghiêm túc của cô giờ lại đang làm nũng nhõng nhẽo với cô sao ? Nhìn đôi mắt buồn buồn đáng thương, vẻ mặt xấu hổ, cô còn có thể làm gì khác ngoài dỗ dành nựng nịu anh chứ ? Thế là cô khẽ vuốt ve gương mặt anh dỗ ngọt. « Được rồi, chúng ta tắm chung, anh muốn thế nào thì làm thế ấy. » (Các loại người đọc nhỏ nước miếng tong tỏng, cơ mà cửa phòng đóng lại rồi ! *xùy xùy* Vô duyên, cho vợ chồng người ta tâm sự coi !)
Nhìn gương mặt anh tràn đầy tươi cười vui vẻ, cô hiểu ra, hai người thật sự đang trong thời kỳ mật ngọt âu yếm nhất của ái tình.
Vừa là vợ chồng, lại vừa là tình nhân, Lập Đường như đang bay bổng trong hạnh phúc trào dâng, như một gã thiếu niên mới yêu lần đầu vậy, lúc nào cũng có thể tự dưng mỉm cười. Hóa ra lúc tình yêu đến, phàm là người thường đều không thể chống lại nổi, chỉ có thể đầu hàng vô điều kiện.
Đảo mắt một cái lại tới thứ ba, Dật Linh lại không tới làm việc khiến anh chỉ có thể lầm lũi ăn trưa một mình. Nhưng cũng không sao, về nhà họ sẽ lại vui vẻ hạnh phúc bên nhau, tiểu biệt thắng tân hôn, anh cũng thích có những màn tình thú như thế. (Má ơi, mới xa nhau có 8 tiếng anh đã coi là tiểu biệt rồi cơ đấy…)
Điện thoại vang lên, là Liên thư ký gọi vào. « Hiệu trưởng, tổ trưởng tổ hành chính tổng hợp tìm a