Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/985 lượt.
nh. » (nhớ ai không, cái lão ba chấm nhiều chuyện nói lén sau lưng Linh tỷ hôm nọ ấy !)
« Được. » Lập Đường thu dọn thức ăn trên bàn, đồng thời cũng trấn định lại tinh thần, cố không tiếp tục mỉm cười một cách ngớ ngẩn nữa.
Tạ tổ trưởng tổ Hành chính tổng hợp hơn năm mươi tuổi, cá tính nghiêm túc, vừa vào cửa liền nghiêm chỉnh thốt. « Hiệu trưởng, tôi có việc muốn báo cáo với anh. » (Nghiêm túc gì mà đi mách lẻo, hừ hừ !)
Lập Đường cũng đứng lên, nghiêm chỉnh đáp lại. « Tạ tổ trưởng, anh cứ nói. »
« Chính là vì hôm nay phu nhân không tới tôi mới dám nói. »
« Rốt cuộc là có chuyện gì ? » Vợ anh chưa bao giờ can thiệp công việc giáo vụ trong trường, chỉ là giúp anh mấy việc văn thư nho nhỏ, anh thật không hiểu Tạ tổ trưởng sao lại nói thế.
Tạ tổ trưởng cầm theo một cái túi giấy màu trắng, thận trọng đặt lên bàn. « Tôi sợ tôi nói miệng anh không tin, nên trước tiên mời anh xem những bức ảnh này đã. »
Lại là ảnh chụp, Phó Lập Đường chợt nhớ tới chuyện em gái mình khi trước, không lẽ lần này lại là một quả bom nữa ? Vừa mở túi lấy ra tấm ảnh thứ nhất, trong đầu anh đột ngột trống rỗng, không thể tin vào hình ảnh mình nhìn thấy, chính là vợ anh cùng chồng chưa cưới cũ !
Tấm ảnh thứ nhất, Lô Chí Phàm đang quỳ xuống hướng về phía Dật Linh, cô đang vuốt ve đầu anh ta, chung quanh là một quán cà phê.
Tấm ảnh thứ hai, hắn ta đã đứng lên, vẻ mặt cô rất dịu dàng, không biết đang nói gì.
Tấm ảnh thứ ba, hắn ta vươn tay ôm lấy cô ấy, còn cô vòng tay vuốt ve lưng hắn ta.
Phó Lập Đường quả thật không nhìn nổi nữa, chỉ ba tấm ảnh chụp, lại hoàn toàn phá hủy hạnh phúc cùng niềm vui của anh. Anh nhớ rõ bộ váy ngắn màu hồng này, cũng nhớ rõ họ nói gì tối hôm đó. Vợ anh chỉ kể đi ăn trưa với bạn gái, đi siêu thị mua sắm, cùng về nhà mẹ đẻ ăn cơm, nhưng lại hoàn toàn không nhắc tới chuyện này. Cô ấy vì sao lại cố tình giấu diếm anh ? Không lẽ vì quả thật có thứ không dám cho ai biết ?
« Ảnh là tôi dùng điện thoại chụp lại. Hôm đó tôi xin phép nghỉ đi dự đám tang, khi về ghé qua siêu thị mua vài ba thứ. Đúng lúc hai vợ chồng tôi đi ngang qua quán cà phê thấy rất đông người xúm quanh nhìn nên mới chú ý tới. » Tạ tổ trưởng quả thật cũng không ngờ sẽ nhìn thấy cảnh như thế, may mắn điện thoại của vợ ông ta là kiểu dáng mới nhất, chụp ảnh không gây tiếng động, hình ảnh lại rõ nét vô cùng.
Phó Lập Đường không nói nên lời, cú chấn động này quá lớn khiến anh hoàn toàn á khẩu. Tòa thành lòng tin vào vợ mình trong anh dần dần rơi rụng từng viên gạch, ảnh chụp rõ ràng như thế, còn mạnh mẽ hơn bất cứ vũ khí hủy diệt nào.
« Hiệu trưởng, tôi có nghe nói về quá trình kết hôn của hai người, đương nhiên đây không phải chuyện tôi nên xen vào, nhưng anh có bao giờ nghĩ tới vì sao cô ấy lại vội vã muốn kết hôn với anh như thế không ? Có phải cô ta muốn trả thù vì Phó tiểu thư cướp đoạt chồng chưa cưới của mình không ? » Tạ tổ trưởng lo nghĩ vài ngày mới quyết định nói ra. Ông ta rất kính trọng vị hiệu trưởng này, nên không muốn nhìn anh bị vợ cắm sừng.
Phó Lập Đường hít một hơi sâu. « Tôi nghĩ hẳn là không… » Quả thật vợ anh ban đầu đòi anh ‘bồi thường’, nhưng giữa họ khi đó đã có cảm giác với nhau, kết hôn xong cũng vô cùng hòa hợp, gần đây lại gắn bó tựa keo sơn, tuyệt đối không có khả năng ăn vụng bên ngoài. Nhưng… những tấm ảnh này giải thích ra sao đây ?
« Có khi nào cô ta có bầu trước khi cưới nên mới tìm anh làm cha đứa bé ? Đàn bà muốn giấu diếm này nọ, cái gì cũng có thể làm. » Tạ tổ trưởng thậm chí còn tìm vợ mình thảo luận, dù sao suy nghĩ của phụ nữ và nam giới rất khác nhau, mà phụ nữ thông minh hơn đàn ông rất nhiều.
« Đủ rồi, xin đừng nói nữa. » Ý tưởng này quá đỗi âm trầm mưu toan, anh không muốn tin vợ mình lại tâm cơ mưu toan tới thế.
« Anh quen cô ta đủ lâu sao ? Hiểu biết về cô ta đủ nhiều chứ ? »
Phó Lập Đường không thể trả lời hai câu hỏi này, chỉ có thể nói. « Tôi sẽ tự giải quyết việc này, mong anh đưa hết ảnh và phim cho tôi, chuyện này xin hãy giữ bí mật đừng để người khác biết »
« Tôi hiểu, tôi sẽ giữ bí mật, chỉ hi vọng chuyện này không xảy ra với anh. » Trong túi giấy ngoài ảnh chụp còn có một cái thẻ nhớ. Tạ tổ trưởng khẽ gật đầu chào rồi quay người rời đi. Ông tin hiệu trưởng sẽ có quyết định đúng. (AAAAAAAAAAAAAAAA, ta mún đạp lão già đáng ghét này !)
Trong phòng hiệu trưởng, Phó Lập Đường như lâm vào một trận gió lốc quay cuồng, trong lòng khó mà bình tĩnh nổi nữa. Trong ảnh, tại sao vợ anh lại dịu dàng với gã đàn ông kia tới thế ? Không lẽ sự dịu dàng của cô không chỉ dành cho anh mà cũng dành cho chồng chưa cưới cũ sao ? Lòng ghen tị cứ thế đâm chồi nảy lộc không gì ngăn cản nổi, nếu lúc đó anh có mặt ở đấy, đảm bảo anh sẽ đấm thẳng vào mặt gã đàn ông kia, không cho phép hắn ta chạm vào vợ của anh, người đàn bà của anh !
Còn về phần vợ mình, anh sẽ phản ứng ra sao đây ? Từ ngày đầu tiên quen cô, tới nay mới hơn bốn tháng, anh quả thật hiểu biết rất ít về vợ mình, rốt cuộc cô suy nghĩ điều gì ? Cô muốn điều gì ? Anh càng lúc càng mơ hồ…
Sáu giờ tối