Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2002 lượt.

ông thể nổi giận với ông được. Bao niềm phẫn nộ chỉ có thể hóa thành nước mắt, trút hết ra ngoài.
Một lúc lâu sau điện thoại để bên ghế lái phụ vang lên tình tang. Chử Điềm thoáng liếc mắt nhìn, thấy hai chữ Từ Nghi nhấp nháy trên màn ảnh. Cô lau nước mắt sạch sẽ, hít vào một cái mới nhấn nút trả lời.
Tiếng nói trầm ấm của Từ Nghi vang lên bên tai:
"Đang làm gì vậy, sao lâu quá mới bắt điện thoại?"
Cô đang làm gì ư? Chử Điềm thoáng nhìn xung quanh, phát hiện bức ảnh Mao chủ tịch treo trên tường thành cách đó không xa, thuận miệng nói:
"Không có, đang nhìn chủ tịch Mao thôi."
"..." - Từ Nghi im lặng chừng một phút, không nhịn cười nổi - "Chử Điềm, sao em luôn có bản lĩnh khiến anh á khẩu không nói được vậy hả?"
Lời của anh rất ôn hòa nhưng Chử Điềm nghe lại rơi nước mắt. Sau khi cô phát hiện ra liền vội vàng lấy tay che miệng.
Từ Nghi cũng nghe ra cô không được bình thường, không nói đùa cô nữa:
"Có phải xảy ra chuyện gì không?" - Anh hỏi, giọng hơi sốt ruột - "Anh nghe thấy tiếng sấm, em đang ở bên ngoài à? Khóc sao?"
"Không có." - Chử Điềm cố gắng để mình trấn tĩnh lại, cô nói - "Em nhớ anh thôi, nhớ anh không chịu nổi. Hôm nay em tham dự đám cưới Trình Miễn và Tiếu Tiếu, sau đó không biết vì sao lại nhớ anh vô cùng. Em, em muốn được anh ôm."
Cách xa như vậy còn làm nũng chỉ vì muốn anh ôm cô, lý do này để người khác nghe thấy sợ sẽ cười cho xem. Nhưng Từ Nghi cười không nổi, anh nhìn các chiến sĩ chơi bóng rổ trên sân cách đó không xa, quay người trở về ký túc xá, đóng cửa phòng lại. Trong không gian vô cùng yên tĩnh này, anh nghe thấy giọng mình nói rõ ràng với người phụ nữ bên đầu kia điện thoại:
"Điềm Điềm, có muốn đến đây thăm anh không?"
"Hả?"
"Anh nói là, em đến đây đi." - Từ Nghi nói - "Anh muốn ôm em."
*
Lời mời của Từ Nghi vô cùng hấp dẫn Chử Điềm. Sau một giấc ngủ, Chử Điềm quyết định làm một chuyến thăm người thân ngay và luôn. Bởi vì tuần trước điên cuồng tăng ca mấy ngày nên khâu chuẩn bị lễ kỷ niệm bốn mươi năm của Tây Đinh đã ổn thỏa. Chử Điềm bám dính lão Lưu xin nghỉ bốn ngày, cộng them ba ngày nghỉ lễ, vậy cô có thể nghỉ khoảng bảy ngày.
Nháy mắt đã đến thứ sáu, Chử Điềm mới vừa tan sở về nhà đã nhận được điện thoại của Từ Nghi. Anh biết ngày mai cô sẽ đến nên gọi điện thoại dặn dò từng việc rõ ràng. Chử Điềm hơi không nói nên lời, lại có chút buồn cười:
"Trước đây em lái xe đưa Tiếu Tiếu đến nơi đóng quân của anh sư đoàn T các anh cũng đâu có xảy ra việc gì."
Từ Nghi không hề lay chuyển:
"Đừng lái xe đến đây, bên này đường rất khó đi, em lại không quen tình hình giao thông, dễ xảy ra tai nạn lắm."
Chử Điềm bĩu môi:
"Nhưng mà nếu đi xe sẽ rất phiền phức, phải đổi ba lần xe đó." - Cô nhìn địa chỉ cô mới vừa ghi lại, một chuỗi thật dài, cuối cùng dừng lại ở chữ “thôn”.
"Thôn X?" - Chử Điềm trợn to mắt hỏi - "Sao lại hẻo lánh như vậy?"
"Khá hẻo lánh, cho nên em ngồi xe đến đây đi, để anh yên tâm hơn."
Anh cũng đã nói đến nước này rồi, Chử Điềm đành phải đồng ý. Hôm sau, Chử Điềm hiếm có được một ngày ngủ nướng hiếm hoi. Ăn qua loa cơm trưa xong liền ngồi xe chạy thẳng đến bến xe miền Đông.
Chuyến xe đầu tiên đến nơi đóng quân khởi hành lúc hai giờ. Chử Điềm đến hơi sớm, cô xách hai chiếc túi lớn ngồi lên xe. Chừng mười phút sau xe đã đầy người. Chử Điềm ngồi gần cửa sổ, nhìn đám người đông nghịt, cảm thấy thật may mắn. May là đến sớm nếu không ngay cả nơi đặt chân cũng không có.
Tuy nhiên Chử Điềm không đắc ý được bao lâu, đến khi xe chạy ra khỏi cửa Bắc vào vùng ngoại thành, bụi đất ngoài cửa rối rít bay vào xe, khiến cô ho khan không ngừng. Cô vội vàng đóng cửa kính xe, quấn khăn lụa che mặt và tóc. Nhìn lại những người khác, có lẽ họ thường xuyên đi tuyến này nên đã sớm quen.
Xuyên qua tấm chăn lụa mỏng, Chử Điềm nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Xe dần dần chạy khỏi thôn xóm sầm uất, lái về phía vùng ngoại thành đầy cỏ hoang. Thỉnh thoảng xe dừng lại nơi xóm làng thưa thớt mới có một nhóm người đi xuống. Chử Điềm vốn nghĩ có lẽ xung quanh nơi đóng quân sẽ sầm uất hơn nơi này một chút. Tuy nhiên nhìn số người trên xe càng ngày càng ít, cùng với cảnh ngoài cửa sổ càng lúc càng hoang vắng, nhất thời cô có một dự cảm xấu.
Cô không phải... ngồi nhầm xe rồi chứ?
May mà trong xe còn có một ông cụ vừa hay định đến thôn X. Hỏi xong, cô mới xác nhận mình không lên nhầm xe. Chử Điềm thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo lại cảm thấy hơi kỳ lạ. Nơi đóng quân này hoang vu quá thì phải? Lẽ nào vì mục đích giữ bí mật nên mới lựa chọn... chỗ hẻo lánh đến thế sao? Vừa nghĩ như vậy, Chử Điềm nhất thời cảm thấy rất có khả năng này.
Sau khi xe đến trạm, Chử Điềm đi theo ông cụ xuống xe, lại đổi một chuyến xe khác đến thôn X.
Ông cụ vừa xuống xe đã lập tức dẫn cô đi vào thôn. Thấy Chử Điềm đi chậm chạp, ông cụ còn xách giúp cho cô một túi đồ. Trong lòng Chử Điềm cảm kích, nhưng không thấy nhẹ nhõm đi chút nào. Trên thực tế cả người cô đã hơi mệt mỏi, trên lưng đầm đìa mồ hôi, chiếc váy chiffon của cô đã sớm ướt đẫm .
Gi