Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.

trong lòng lại vô cớ cảm thấy mỹ mãn. Kể từ lần trước anh rời khỏi nhà, cô cảm giác tim mình cũng thiếu đi một mảnh, phút giây này, ở ngay đây, rốt cuộc nó đã được lấp đầy.
Có điều nhớ đến hành động của Từ Nghi, Chử Điềm vẫn thấy tức giận. Bây giờ được anh ôm như vậy, khoảng cách gần trong gang tấc, cô đưa tay đấm túi bụi lên vai anh. Từ Nghi mặc cho cô trút giận, đến khi cô dừng lại mới khẽ cất giọng trầm khàn, hỏi:
"Đánh xong rồi, đã hết giận chưa?"
Chử Điềm: "Hứ..."
Tin tức người nhà Từ Nghi đến nhanh chóng lan truyền khắp cả nông trường. Mà những chiến sĩ tận mắt chứng kiến cảnh anh ôm vợ đi thẳng một mạch về ký túc xá lại thao thao bất tuyệt kể lại cảnh tượng kia với những người khác, nên tất cả mọi người đều biết. Cuộc sống ở đây quá mức bình lặng, chỉ có một chuyện nhỏ nhặt xảy ra cũng khiến cả nông trường náo nhiệt hẳn lên trong một lúc.
Chử Điềm vẫn chưa biết chuyện gì, hai người mới vừa náo loạn xong thì tiếng còi báo đến giờ cơm đã vang lên. Từ Nghi sắp xếp cho vợ ổn thỏa rồi đi xuống lầu tập hợp. Sau đó trong tiếng chế nhạo của đám chiến sĩ nông trường, anh đá đám người hóng chuyện ấy đi, mang cơm về cho Chử Điềm.






Sau khi giải quyết mâu thuẫn, chuyện quan trọng nhất dĩ nhiên là... lên giường.
Là người đẹp Chử dụ dỗ chồng cô trước, cô chủ động hôn anh, nhưng chuyện phát triển về sau lại không không nằm trong sự khống chế của cô nữa. Cô tức tối, nhớ lại trước kia lúc Từ Nghi còn ở đơn vị cũ thường xuyên có người khen anh ôn hòa hiền lành. Nhưng khi ở trên giường, người này chẳng hề có phẩm chất đó, mà thể hiện rõ tính chất bá đạo tận trong cốt cách mình.
Cuối cùng lúc kết thúc cô đã hoàn toàn mất tri giác, mặc cho anh ôm mình tắm rửa qua loa, vừa trở về giường đã vùi vào gối ngủ say li bì.
Đương nhiên ngày hôm sau cô dậy không nổi, Từ Nghi ra ngoài tập thể dục, ăn sáng rồi dùng đồ giữ nhiệt mang bữa sáng về, đặt trong phòng gần hai giờ. Lúc anh tranh thủ thời gian trở về phòng xem, Chử Điềm vẫn chưa dậy. Cô vẫn vùi trong chăn nệm say giấc nồng.
Từ Nghi cởi thắt lưng vũ trang ra, đi đến trước giường, gọi cô thức dậy. Chử Điềm ậm ờ đáp lời nhưng không thấy nhúc nhích. Từ Nghi hết cách đành đưa tay cù vào eo cô. Đây là tử huyệt của Chử Điềm, chưa được bao lâu đã thấy cô giật bắn khỏi giường. Quả thật tựa như thiết bị phản ứng tự nhiên, mười lần chẳng sai.
"Buổi tối có được không? Bây giờ em chẳng có chút sức lực nào cả."
Cô nói rất nghiêm túc, nhưng Từ Nghi lại cười. Anh ngồi xuống giường, chăm chú nhìn khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn xinh xắn, đưa tay vuốt vuốt mái tóc mềm mượt của cô:
"Thể lực kém quá, anh thấy chiều nay nên đưa em đi huấn luyện chung với đám lính kia mới được."
Chử Điềm khẽ xí, cô đáp trả: "Còn không biết lỗi của ai à?"
Cô vừa nói vừa dùng chân cọ cọ vào eo anh, làm như ghét bỏ bờ eo rắn chắc của anh lắm, cố tình khiêu khích anh một hồi. Từ Nghi nhanh tay giữ chân cô lại, tránh để cô lại chọc anh nổi lửa.
"Muốn ăn đòn phải không?" - Anh giả vờ nhào đến.
Chử Điềm giật mình, vội vàng lui về sau. Nhưng vòng eo đã bị anh giữ chặt, cô hoàn toàn không nhúc nhích được, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh cúi người, sau đó... hôn cô.
Khi đôi môi anh đặt lên trên đôi môi mềm mại của cô, Chử Điềm ngây dại trông chốc lát, rồi chủ động hé môi, đưa lưỡi ra liếm lên môi anh. Cô cảm thấy thân thể Từ Nghi bỗng nhiên hóa đá. Còn chưa kịp đắc ý thì chiếc lưỡi mềm mại đã bị anh cuốn đi. Cô thở gấp, mặt trận đã thất thủ. Nụ hôn nóng bỏng mơn man theo môi, cằm và cuối cùng lưu luyến bên chiếc cổ thiên nga của cô. Chử Điềm không chịu nổi khẽ ngẩng đầu lên, đường nét chiếc cằm duyên dáng vô cùng quyến rũ.
Cô rất thích cảm giác được anh ôm vào lòng thế này, nhưng cô cũng biết hiện tại cơ thể mình không chịu nổi Từ Nghi, nên đẩy anh ra:
"Không được."
Cô cọ cọ anh làm nũng theo thói quen, muốn bảo anh dừng lại. Nhưng Từ Nghi nào nghe thấy gì nữa, như vậy không khác gì châm dầu vào lửa. Anh giữ chân cô, không để cô cử động, khẽ cắn lên chiếc cổ trắng nõn của cô rồi mới từ từ dừng lại.
Ngoài trời cơn mưa rào vừa tạnh, thời tiết tháng Sáu chỉ hai mươi mốt hai mươi hai độ, vô cùng mát mẻ. Nhưng nhiệt độ trong phòng dường như tăng cao bất chợt, Chử Điềm được Từ Nghi ôm vào lòng, hơi thở vô cùng dồn dập. Từ Nghi cũng không dám trêu đùa cô nữa, anh vuốt lại mái tóc rối bời của cô, cất giọng trầm thấp:
"Anh xuống lầu trước."
Chử Điềm vô thức bật kêu “Hứ”, đưa mắt nhìn anh rời đi, mãi lâu sau lòng mới lắng lại.
Nghỉ ngơi đến chiều, tinh thần Chử Điềm khôi phục lại hơn phân nửa. Cơn mưa ngoài kia đã tạnh, nhưng sắc trời vẫn còn âm u. Cô đứng ở lầu bốn ngắm nhìn cảnh núi non xanh biếc, trong lòng nhộn nhạo. Nhưng Từ Nghi không có ở đây, cô không dám tự tiện đi ra ngoài, đành phải một mình đi dạo trong tầng lầu này.
Khu nhà này bốn tầng, dành cho cả sinh hoạt và làm việc. Tất cả cán bộ và lính tráng làm việc trong nông trường ở tầng ba trở xuống, tầng bốn để trống. Bình thường ngoạ