XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1974 lượt.

lẽ cô con..."
Bây giờ người trong nhà có thể nói chuyện với Chử Điềm chỉ có một mình em gái của ông. Bởi vì lúc Chử Điềm còn nhỏ ông lo bận làm ăn, chỉ có thể gọi em gái đến giúp vợ mình chăm con. Cho nên tình cảm của hai cô cháu rất tốt.
Chử Điềm nháy mắt cười một tiếng trông có vẻ rất tinh nghịch:
"Không phải, là tôi tận mắt nhìn thấy. Ở nhà hàng Kiessling thành phố T." - Cô dùng thìa khuấy chén súp trước mặt, chậm rãi nói: "Chử tổng thật có thú, đi công tác còn dẫn vợ theo. Trước kia sao tôi không biết ông có thói quen này nhỉ?"
Sắc mặt Chử Ngật Sơn sượng trân. Ông nhớ đến ngày đó phải họp liên tiếp nhiều ngày nên có chút lạnh nhạt với Triệu Tiểu Tinh. Vì muốn dỗ dành nên ông đưa ả đến nhà hàng Tây. Cử chỉ và lời nói của ông lúc ấy đầy ý nuông chiều. Mà chuyện này không ngờ lại bị con gái bắt gặp.
Chử Ngật Sơn im lặng, sự im lặng này khiến Chử Điềm càng thêm thất vọng với ông, cô chẳng muốn ở đây thêm một phút giây nào nữa hết. Cô cầm lấy khăn ăn lau miệng, rồi nói với Chử Ngật Sơn:
"Đưa đồ cho tôi đi, tôi phải về rồi."
Chử Ngật Sơn ngước mắt, thấy vẻ mặt lạnh nhạt của cô thì không nhịn được thở dài trong lòng. Ông lấy chiếc hộp vẫn để trong túi ra, đưa cho cô.
Chử Điềm nhận lấy, còn chưa kịp mở hộp thì cửa phòng bỗng mở ra. Theo tiếng giày cao gót càng lúc càng rõ, một người phụ nữ cao ráo xinh đẹp từ từ bước vào.
Chử Điềm quay lại nhìn còn chưa phản ứng gì thì Chử Ngật Sơn đã đứng phắt dậy, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: "Sao em lại tới đây?"
Người tới chính là Triệu Tiểu Tinh, vợ hai của Chử Ngật Sơn, mẹ kế trên danh nghĩa của Chử Điềm.






Triệu Tiểu Tinh hơi nhíu mày: "Sao em không thể đến? Lẽ nào Điềm Điềm là người không thể gặp mặt ai à?"
Chử Ngật Sơn không phản bác được, nén giận xuống lừ mắt nhìn ả.
Triệu Tiểu Tinh càng hăng hái hơn:
"Lừ mắt nhìn em làm cái gì? Em còn chưa nói anh đó. Anh vứt em ở khách sạn bỏ đi nói cái gì mà gặp bạn cũ. Em vừa nghĩ đã cảm thấy không đúng, gặp bạn cũ sao không thể cho em đi theo? Hóa ra là ở đây." - Ả liếc Chử Điềm - "Xem ra kẻ không thể gặp mặt ai là em rồi."
Chử Ngật Sơn trợn mắt lên:
Triệu Tiểu Tinh cười khẩy: "Yên tâm, tôi vẫn chưa đến nỗi thích cái vòng tay quê mùa của cô đâu."
Lại thấy cô ta nhanh tay mở chiếc hộp, lấy một chiếc thẻ vàng dưới vòng tay ra, ném lên bàn. Tiếng vang lên nặng nề khiến Chử Ngật Sơn và Chử Điềm đều sửng sốt.
Nhìn vẻ mặt hai người này, Triệu Tiểu Tinh vô cùng hả giận:
"Sao hả, không phải cô là dân thành phố lớn sao? Sao còn để ý đến món tiền của kẻ ở nơi tôm tép như chúng tôi? Nói những lời này cô cũng không biết ngượng à, tôi khinh."
"Đủ rồi." - Vẻ mặt Chử Ngật Sơn lạnh như băng - "Náo loạn đủ chưa? Điềm Điềm là con gái của tôi, tôi cho tiền nó không được à? Chó chết, cô đừng tưởng vào nhà tôi được là có thể bò lên đầu tôi nhé. Cưng chìu cô vài ngày cô đã không ra thể thống gì nữa rồi."
Triệu Tiểu Tinh trợn to hai mắt, không tin tưởng đây là Chử Ngật Sơn đang nói. Cô ta chỉ vào mũi ông: "Anh dám nói lại những lời này lần nữa xem? Có tin em vừa ra khỏi đây sẽ đến bệnh viện ngay không."
"Cô dám." - Chử Ngật Sơn tức tối nói, nhưng nhìn không còn khí thế như khi nãy nữa.
Trong lúc hai người cãi vã, Chử Điềm đã lấy lại tinh thần. Cô nhìn Chử Ngật Sơn, ánh mắt vô cùng phức tạp. Tuy nhiên cô không nói gì hết, cũng không thèm nhìn hai người đó thêm cái nào, cất vòng tay xong liền đẩy cửa bỏ đi.
Trong thời gian ăn một bữa cơm, bên ngoài trời đã đổ mưa to.
Lúc Chử Điềm trở lên xe, cả người đã ướt đẫm. Nhưng cô không hề dừng lại, lập tức khởi động xe chạy khỏi nơi thị phi này.
Tuy nhiên mưa càng lúc càng lớn, rất có thể sẽ trở thành cơn giông, cần gạt nước vừa quét qua, nước mưa tầm tã lại rơi lộp độp lên kính xe. Lại gặp phải cuối tuần, người đi ra phố rất đông, phần lớn xe cộ đều bị cơn mưa to này làm ùn tắc trên đường lớn. Chử Điềm ở trong dòng xe cộ hỗn loạn như thế này, khó nhích được nửa bước.
Chử Điềm lẳng lặng ngồi trong xe, không bật đèn. Có lẽ cơn mưa đang rửa cửa kiếng, nên tầm mắt cô đã sớm mơ hồ. Qua hồi lâu, cô bất chợt chạm vào mặt mình mới phát hiện ra gò má đã đầm đìa nước mắt.
Ngay lập tức, Chử Điềm giật mình tỉnh táo lại, nhìn đầu ngón tay ướt đẫm có chút khó tin. Cô mà lại khóc vì đôi cẩu nam nữ Chử Ngật Sơn và Triệu Tiểu Tinh ư? Cô kịp hoàn hồn lại, lau mặt thật mạnh nhưng lại phát hiện nước mắt tực động trào ra mỗi một lúc nhiều hơn.
Cô khóc gì chứ?
Thật ra cô không phải cảm thấy ấm ức vì bị Triệu Tiểu Tinh làm khó. Bởi vì dù ả có bước vào nhà họ Chử bọn họ đi nữa thì trong lòng cô vẫn coi ả là người ngoài. Mà Chử Điềm cô tuyệt đối sẽ chẳng buồn để ý đến người ngoài làm gì. Cô quan tâm là ba cô, Chử Ngật Sơn. Trước đây ông là một người cao ngạo biết nhường nào, không them ngó ngàng đến bất kỳ ai, nhưng hôm nay cưới một người đàn bà kẻ cả về như vậy, ngay cả thương con gái cũng phải nhìn sắc mặt của cô ta.
Cảm giác vừa đáng hận vừa đáng thương, khiến cô hoàn toàn kh