Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.
ờ khắc này Chử Điềm có chút hối hận. Đang do dự có nên gọi điện thoại cho Từ Nghi đến đón hay không thì ông cụ đã dừng lại, chỉ về phía bên phải ngã tư đường phía trước, ông nói:
"Quẹo hướng đó đi hai tram mét nữa là đến. Nơi đó không cho phép người lạ ra vào bừa bãi, tôi không thể đưa cháu vào trong được."
Chử Điềm vô cùng cảm ơn ông, tiễn ông cụ đi rồi mới cầm đồ đi vào trong. Đi không bao xa đã nhìn thấy một trụ sở lớn được xây tường chắn xung quanh. Bên ngoài trụ sở dựng một tấm bảng, trên đó viết tám chữ to “Vệ binh thiêng liêng bất khả xâm phạm”. Lòng Chử Điềm nhẹ nhõm hẳn, tìm được đúng chỗ rồi, không bị lạc đường. Trong lúc nhất thời bước chân cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cô bước nhanh đến, nhìn thấy anh lính gác đứng ngoài cửa, vốn định đến bắt chuyện chào hỏi, nhưng trong lúc thoáng nhìn vào bên trong, Chử Điềm đã đứng sững sờ.
Đập vào mắt là hai tòa nhà doanh trại cao hai tầng đối diện cổng vào. Hai bên con đường chính từ tòa nhà nối thẳng ra cửa lớn, mỗi bên dựng hai giá mây, trên đó mọc đầy rau quả sum suê. Còn bên phải tuyến đường chính lại có một dãy lán nhựa to. Ngay thời khắc này, trong đầu Chử Điềm hiện lên hai chữ: Nông trường.
Đơn vị mới mà Từ Nghi nói... chính là nông trường này sao?
Sau khi nhận ra được điều này, Chử Điềm quả thật muốn ngất xỉu.
Nhận được thông báo của trạm gác cổng, Từ Nghi ra đón Chử Điềm. Lúc anh ra tới đã nhìn thấy cô sắp khóc rồi.
Chử Điềm cũng nhìn thấy anh, trố mắt ra hai giây rồi quay ngoắt người đi. Từ Nghi không khỏi cúi đầu đánh giá mình. Lúc mới vừa nhận được thông báo, anh đang bận trồng trọt ở sau vườn. Sau khi nghe tin Chử Điềm đến, anh đã vội vã chạy ra, áo sơ mi và quần quân trang vẫn còn lấm lem không ít bùn đất.
Thật ra thì anh đã chuẩn bị một bộ quần áo sạch sẽ ở ký túc xá để thay lúc đón cô, không ngờ cô lại lén lút đến trước. Trước đó Từ Nghi đã từng tưởng tượng ra cảnh cô đến đây, nhất định là không vui mừng rồi, nhưng chỉ hi vọng là cô đừng tức giận thôi. Vậy mà tình huống bây giờ không có tệ nhất mà chỉ có tệ hơn. Đành chịu, anh cũng chỉ có thể kiên trì xông pha gian khổ vậy.
Từ Nghi tiến lên, nhìn nhìn hai túi đồ to đùng dưới đất và bóng dáng mảnh mai đang đưa lưng về phía mình, anh khẽ nói:
"Đến rồi hả?"
Từ Nghi nói chuyện với cô bằng giọng lấy lòng thế này là chuyện vô cùng hiếm có. Nhưng Chử Điềm hoàn toàn không muốn để ý đến anh. Cô hiểu rất rõ người đàn ông này, nếu như không phải chột dạ, anh đời nào đối với cô như vậy chứ.
Từ Nghi cũng biết mình giấu kín cô chuyện này lâu như vậy, lại dành cho cô một sự bất ngờ lớn đến thế, cô có vẻ mặt này cũng là bình thường thôi. Cho nên anh không vội vàng giải thích cho mình, khom lưng cầm đồ lên. Anh nắm tay Chử Điềm định kéo cô quay lại:
"Theo anh vào trước đi."
"Em không vào!" - Chử Điềm khẽ nói, hất tay anh ra.
Từ Nghi vốn định dẫn người vào trong rồi mới dỗ dành sau, nhưng bây giờ ngay cả cửa cô cũng không muốn vào, như vậy rắc rối to rồi. Từ Nghi nhìn xung quanh, thấy rất nhiều người đang vây ở cửa nông trường hóng hớt. Sau khi ra hiệu bằng mắt đuổi bọn họ đi, anh bước đến, quang minh chính đại ôm chặt eo Chử Điềm, khẽ nói bên tai cô:
"Không thể cứ đứng đây mãi được. Ngồi xe suốt buổi chiều, lẽ nào em không mệt à?"
Còn có mặt mũi nói vậy hả! Chử Điềm quay ngoắt lại:
"Ai bảo anh không nói cho em biết anh bị điều đến nông trường. Sớm biết xa như vậy em nhất định không tới đâu."
Tức tối nói xong mới ý thức được mình mới vừa oán trách vừa nũng nịu với anh, thật chẳng có khí thế gì. Chử Điềm hất cằm lên, trợn trừng mắt nhìn anh. .
Lúc này Từ Nghi mới phát hiện mắt cô ửng đỏ, xem ra rất lo lắng đây mà. Anh bất giác ôm lấy cô, cô càng giãy giụa anh càng ôm chặt.
"Anh làm gì thế?" - Gương mặt Chử Điềm đỏ bừng.
"Có đi theo anh vào không?" - Từ Nghi cúi đầu nhìn cô, vòng tay chẳng hề nới lỏng.
Chử Điềm quay đầu đi, không nói lời nào. Sống chung với nhau lâu như vậy cô không học được gì ở anh, chỉ học được lúc tức giận sẽ không để ý đến người khác mà thôi.
Từ Nghi không nhịn được bật cười. Thừa dịp cô không phòng bị, anh dung một tay ra sức nhấc bổng cả người cô lên, dùng cánh tay còn lại xách hai chiếc túi nặng chừng hai mươi ký khóa chặt lấy chân cô.
Chử Điềm bị anh dọa sợ đến mức suýt hét lên, cô bảo anh thả mình xuống, nhưng lại không dám nói quá lớn sợ dẫn tới sự chú ý của người khác. Đương nhiên Từ Nghi không hề lung lay, ôm cô về thẳng phòng mình.
Đóng cửa phòng xong, Từ Nghi mới đặt cô xuống. Chử Điềm đang muốn đẩy tay anh ra thì lại bị anh lập tức đè lên cửa, nụ hôn theo đó rơi xuống. Vừa bắt đầu Chử Điềm còn cố gắng giãy giụa, nhưng người đàn ông này hôn quá nóng bỏng và tha thiết khiến cô cảm thấy mình sắp bị tan chảy. Cô kiễng mũi chân, hai tay vô thức bám vào bờ vai anh, đôi môi mềm mại cố hết sức đáp lại nụ hôn của anh. Lúc gần như sắp không thở nổi nữa, cô khẽ rên lên một tiếng, anh mới từ từ buông ra.
Trong căn phòng chưa đầy ba mươi mét, cô nghe rõ tiếng thở dồn dập của hai người, mặt đỏ bừng lên, nhưng