Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
́ng ta sẽ làm từ từ thôi, được không?”
“Không!” Thẩm Bồi lập tức nắm chặt lấy vạt áo, lùi lại phía sau với vẻ cảnh giác.
“Được rồi, được rồi, không thay nữa, không thay nữa!” Đàm Bân dừng lại, đưa tay ra quay mặt Thẩm Bồi lại để anh nhìn vào mắt mình. “Nhưng anh phải hứa với em, từ giờ không động tí là nổi nóng nữa nhé!”
Thẩm Bồi nhìn Đàm Bân, đôi mắt tràn ngập sự quan tâm và thăm dò của cô chính là thứ anh đang cố gắng lẩn trốn.
Thẩm Bồi gạt tay Đàm Bân ra, quay mặt đi rồi nói: “Anh muốn về nhà.”
Đàm Bân vô cùng kinh ngạc. Cô không thể thẳng thừng từ chối lời đề nghị này, đành ngọt ngào dỗ dành: “Anh ngoan ngoãn ở đây nghỉ ngơi vài ba ngày, sau đó chúng ta sẽ thương lượng với bác sĩ.”
Cuối cùng, Thẩm Bồi cũng chìm vào giấc ngủ, nhưng vẫn nằm với tư thế cổ quái, hai tay ôm lấy đầu, người cuộn tròn, co quắp như đứa trẻ trong bụng mẹ.
Đàm Bân vừa đau đớn vừa hoài nghi, lo lắng. Cô thực sự không thể tưởng tượng nổi những gì Thẩm Bồi đã phải trải qua. Trái tim anh như có một hố đen sâu hoắm, không thể đối diện, cũng chẳng thể mất đi, chỉ còn cách ra sức trốn chạy.
Tìm cách lấy được báo cáo điều tra của sở cảnh sát Cam Nam, nhưng trong đó cũng chẳng có bất kỳ manh mối nào, Đàm Bân lại một lần nữa đề nghị mời bác sĩ tâm lý đến chữa trị cho Thẩm Bồi.
Lần này, mẹ anh vẫn có chẳng chút hứng thú, chỉ than phiền rằng trong nước không có bác sĩ tâm lý giỏi, những phòng khám tâm lý chỉ làm qua quýt để kiếm ăn mà thôi. Cuối cùng, cha của Thẩm Bồi xuất hiện, đưa một vị giáo sư đại học có bằng tiến sĩ tâm lý ở nước ngoài đến. Lúc này, mẹ anh mới không nói được gì nữa.
Nhưng cuộc nói chuyện đầu tiên giữa vị giáo sư kia và Thẩm Bồi lại không diễn ra thuận lợi vì anh ra sức kháng cự, nhất quyết không chịu hợp tác.
Đàm Bân nản lòng, buồn chán vô cùng.
Vị giáo sư nọ bèn an ủi cô: “Không sao đâu, những bệnh nhân không chủ động đến gặp bác sĩ tâm lý đều như thế. Tôi cũng không có nhiều yêu cầu với bệnh nhân, chỉ cần cậu ấy cảm thấy thoải mái, chịu gặp bác sĩ đúng giờ, bộc lộ con người thật của mình là được. Nhưng từ trạng thái tâm lý hiện tại của bệnh nhân có thể thấy rằng cậu ấy vẫn chưa thực sự chuẩn bị.”
Đàm Bân phiền não hỏi: “Vậy chúng tôi có thể làm gì?”
“Hãy tạo cho cậu ấy một môi trường thoải mái, đừng khiến cậu ấy cảm thấy áp lực. Chữa trị tâm lý thực ra là một quá trình đối diện với chính mình. Những lo lắng và đau đớn do mâu thuẫn nội tâm gây ra có những lúc vượt qua cả vết thương trên da thịt. Nếu chỉ cố tìm cách giảm đau, gây tê mà không đối mặt với đau đớn thì sẽ không giải quyết được cốt lõi của vấn đề. Nói thẳng ra, đó chẳng qua chỉ là phương pháp bổ trợ, trên thực tế vẫn phải dựa vào khả năng tự lành bệnh của bệnh nhân. Vậy nên nhất định phải giúp cậu ấy có sự chuẩn bị tốt nhất, có đủ bản lĩnh và dũng khí để trải qua toàn bộ quá trình này.”
Đàm Bân cố gắng nghe hiểu những lời nói này.
Bữa trưa hôm đó, cô hẹn gặp Văn Hiểu Tuệ để trút bầu tâm sự. Cuối cùng, cô buồn rầu nói: “Có phải người ta thường nói trên thế gian này không có Thượng đế, mãi mãi chỉ có thể tự mình cứu lấy mình, đúng không? Hiểu Tuệ à, chuyện này đúng là đáng thất vọng!”
Văn Hiểu Tuệ bật cười. “Đàm Bân này, cậu vẫn luôn ngây thơ như thế, tớ yêu cậu đến chết mất!”
“Này, cậu có thể đồng cảm với tớ một chút được không?”
“Được rồi, được rồi, cô bạn nhỏ ngây thơ của tôi ơi, cậu định làm gì tiếp theo đây?”
“Thẩm Bồi cứ khăng khăng đòi về nhà, chẳng ai khuyên bảo nổi. Anh ấy vì chuyện này mà quấy phá, không chịu ăn cơm, cũng không chịu uống thuốc”
Văn Hiểu Tuệ lúc này không cười nữa: “Vậy thì cậu phải làm sao? Chẳng thế cứ ở suốt bên cạnh Thẩm Bồi như vậy, lại còn bà mẹ của anh ấy nữa chứ.”
“Anh ấy muốn về nhà tớ, không cần mẹ, không cần bà vú nên tớ phải đi theo chăm sóc.”
Chiếc đũa trên tay Văn Hiểu Tuệ rơi xuống bàn. “Ối trời, nhiệm vụ nặng nề như thế ư, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Haizz!” Đàm Bân không ngừng thở dài. “Bây giờ chỉ có tớ nói anh ấy mới chịu nghe vài lời.”
Văn Tuệ trầm ngâm suy ngẫm một lúc rồi phán một câu: “Ôi Đức Mẹ của tôi, cậu không bao giờ thay đổi được tấm lòng của một Đức Mẹ!”
Đàm Bân vừa xấu hổ vừa tức giận. Cô đập tay xuống bàn, nói: “Mẹ kiếp, tớ mà lại bị lũ trẻ ranh đào hố chôn ư? Tự dưng quý ba lại mọc ra nhiệm vụ phải kiếm được một, hai triệu euro, nê