Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.

hịch. “Vâng…”
Hoàng Cẩn thở dài. “Thực ra sự việc rất đơn giản, đơn giản đến nỗi nằm ngoài dự liệu của mọi người.”
Những điều khắc cốt ghi tâm của mỗi người, trong mắt người khác cũng chỉ là những câu chuyện phiếm bình thường sau mỗi bữa cơm, chỉ cần một vài lời là có thể kể hết cuộc đời của một con người.
Những điều Thẩm Bồi gặp phải quả thực rất đơn giản.
Trong cơn mưa gió ngập trời, anh và bạn bị mất phương hướng, ra khỏi đường quốc lộ, vào một nơi không người ở vùng thảo nguyên xa xôi, bánh xe không may rơi vào chỗ sụt lún khiến xe bị lật.
Thẩm Bồi chỉ bị thương nhẹ, còn anh bạn Lý Canh lại bị văng ra ngoài khi xe lật, sau đó bị xe đè lên, không cử động được.
Vi thân xe bị biến dạng nghiêm trọng, hòm công cụ trên xe bị kẹt chặt, kích xe[1'> và những dụng cụ khác đều không thể nào lấy ra được.
[1'> Kích xe: vật dụng để bẩy xe lên khi gặp sự cố.
Thẩm Bối bất lực nhìn sự sống trong mắt Lý Canh dần tắt.
Anh chưa bao giờ tận mắt chứng kiến phút giây sinh ly tử biệt, vì thế khoảnh khắc đó khiến anh bị kích động mạnh, anh không ở đó đợi cứu trợ mà lựa chọn chạy khỏi hiện trường vụ tai nạn.
Anh mới chạy được mấy kilômét về hướng nam thì gặp phải hai tên tội phạm buôn ma túy vượt ngục chạy trốn.
Quần áo của chúng tuy rách rưới nhưng trên đó vẫn còn chữ mờ mờ của trại tạm giam, khiến Thẩm Bồi ý thức được sự nguy hiểm.
Anh chủ động lấy hết thức ăn, tiền mặt, máy ảnh ra. Khi đối phương đòi lấy chiếc đồng hồ, anh lưỡng lự một hồi. Trên mặt chiếc đồng hồ có la bàn, dựa vào nó anh mới có thể đi ra khỏi khu vực không người này. Nhưng sau khi ăn hai cú đấm của tên tội phạm, anh đành ngoan ngoãn tháo đồng hồ, đưa cho chúng.
Khi chúng định lấy chiếc áo da và chiếc quần dài của anh, Thẩm Bồi đã phản kháng lại.
Thảo nguyên cuối tháng Tám, nhiệt độ ban đêm tương đối thấp, không có nước, không có thức ăn, không có quần áo chống lạnh, anh chỉ có đường chết. Nhưng một mình anh không thể chống lại hai tên lưu manh liều mạng, anh bị chúng ghìm xuống đất, cưỡng ép cởi áo ngoài, trong cơn giằng co, cơ thể anh đã phơi ra trước mặt chúng.
Nỗi nhục trong khoảnh khắc đó trở thành cơn ác mộng trong những giấc ngủ của anh sau này, khó mà giải thoát được.
Miệng anh bị chúng ép mở ra, hơi thở bị bao vây bởi một vị hôi tanh.
Anh không ngừng nôn ọe, trong cơn giằng co, anh sờ thấy chiếc giá đỡ máy ảnh bị vứt một bên. Đó là công cụ để anh có thể tự vệ.
Anh dùng hết sức giơ tay lên rồi đập mạnh xuống, tên kia thét lên một tiếng rồi chạy ra xa, đầu anh do đó cũng bị một đòn trời giáng.
Thẩm Bồi ngã xuống đất, mắt anh nhòa đi vì bị máu chảy vào.
Hai tên đó quyết định giết người diệt khẩu, chúng đập mạnh vào người anh, máu phun ra, tất cả các tri giác đều mất hết, sự đau đớn thấu tim gan lấn át tất cả.
Ký ức của Thẩm Bồi bắt đầu hỗn loạn từ lúc đó, thời gian sau đó, hễ động tác cởi quần áo bị lặp lại, nó lại giống như một lưỡi dao cứa rách ký ức đen tối đó, khiến anh nhớ lại rất rõ nỗi đau đớn ghê gớm trên từng thớ thịt.
Anh co quắp người, ý thức dần mơ hồ, trong cơn hỗn loạn, anh chỉ nhớ duy nhất một điều rõ ràng, đó là hôm qua anh mới cầu hôn Đàm Bân, anh không thể làm một kẻ nuốt lời.
Chút ý thức cuối cùng khiến anh đưa hai tay lên, ôm chặt đầu không để mặt mình bị thương, anh phải trở về để gặp cô, không thể để cô không còn nhận ra anh được.
Cứ thế anh mất hết tri giác.
Hai tên tội phạm trốn trại tưởng anh đã chết, lượm tất cả đồ đạc, tiếp tục chạy trốn về hướng tây.
Lúc nửa đêm lại mưa to, đang trong cơn hôn mê, Thẩm Bồi bị nước mưa làm tỉnh lại, sau khi mưa tạnh, anh nhìn thấy trên bầu trời đầy sao, còn nhìn thấy cả sao Bắc Đẩu.
Anh nhớ Bắc Kinh, Bắc Kinh có bố mẹ anh, có Đàm Bân của anh.
Cuối cùng, anh có cũng có thể phân biệt được phương hướng. Anh bò dậy, chạy về hướng nam. Phía nam chính là chùa Lạp Phác Lăng, nơi đoàn xe hẹn tập hợp. Anh phải đi đến đó, anh phải về Bắc Kinh…
Câu chuyện của Thẩm Bồi kết thúc ở đây, trong khoang xe vô cùng im lặng.
Rất lâu sau, Đàm Bân mới móc bao thuốc ra, hỏi: “Được chứ chị?”
Hoàng Cẩn gật gật đầu.
Đàm Bân cúi đầu châm thuốc, môi run run đến nỗi không châm được thuốc.
“Em cũng đừng nghĩ ngợi quá nhiều, chỉ là do Thẩm Bồi không may mắn.” Hoàng Cẩn cầm lấy chiếc bật lửa, châm lửa giúp cô. “Ông giáo sư tâm lý đó nói, chỉ cần có một tia hy vọng, con người luôn lựa chọn cách chạy trốn theo bản năng, chỉ có lấy đi của chú ấy tất cả, chú ấy mới có đủ dũng khí để đối diện với hiện thực. Hai người chia tay, đối với Thẩm Bồi cũng là một phương pháp điều trị tốt.”
Đàm Bân rít mạnh một hơi thuốc. “Chị Hoàng Cẩn, trong mắt mọi người, có phải em là loại đàn bà không có nhân phẩm không? Vì lựa chọn tốt hơn mà nhẫn tâm làm đau người khác.”
Hoàng Cẩn rất lâu không trả lời, giống như đang nghĩ xem nên nói thế nào. Cuối cùng chị ta nói: “Mỗi người đều có quyền lựa chọn của mình, chỉ là số của Thẩm Bồi không may thôi.” Chị ta nhìn Đàm Bân, có chút nghi hoặc. “Nhưng mà thực sự em quan tâm đến suy nghĩ của người khác thật