XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341929

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.

hiên cảm thấy thoải mái hơn.
Trình Duệ Mẫn đi đến, đá anh ta một cái, nói: “Bỏ chân xuống, để chân lên bàn thế này, còn ra cái gì hả?”
Nghiêm Cẩn không thèm để ý, còn duỗi dài hai chân, người ngả ra sofa, hỏi: “Tiểu yêu, em còn nợ anh chầu rượu cảm ơn vụ mai mối đấy, tính khi nào trả đây?”
“Cái gì mà rượu cảm ơn mai mối? Anh nói vớ vẩn cái gì vậy” Trình Duệ Mẫn nheo mày. Mỗi lần đứng trước mặt Nghiêm Cẩn, Duệ Mẫn đều mất hết nhuệ khí, sự lanh lợi thường ngày cũng biến mất.
Anh sợ Nghiêm Cẩn không biết giữ mồm giữ miệng lại nói đến chuyện lần trước. Cho dù hôm đó không có chuyện gì xảy ra, nhưng nói ra cũng vẫn ngại.
Nghiêm Cẩn cười lớn, ngồi bật dậy. “Em gái, nhìn thấy chưa? Cậu ta muốn bịt miệng anh đấy.”
“Dạ!” Đàm Bân không hiểu hai người đang nói gì, chỉ biết cười lấy lệ.
Mẹ nuôi đập mạnh vào sau gáy anh ta một cái để anh ta không nói năng linh tinh nữa, sau đó bà quay sang nói với Đàm Bân: “Chúng ta cứ đợi để được gặp mặt bạn gái Duệ Mẫn, không ngờ nó lại giấu mọi người lâu thế, đến hôm nay mới dẫn cháu về.”
Đàm Bân trả lời rất tự nhiên: “Có lẽ anh ấy cảm thấy cần phải có đủ dũng khí thì mới dám dẫn cháu về ra mắt cả nhà ạ!”
Mẹ nuôi cười lớn, mắt nhíu cả lại.
Có thể nhận ra bà có vẻ rất quý Đàm Bân.
Đối với Đàm Bân, bầu không khí giữa người với người ít khi hòa hợp một cách dễ dàng như thế này.
Bà nói: “Tính khí của Duệ Mẫn đôi lúc rất khác thường, cháu cần kiên nhẫn cho nó thêm thời gian.”
“Thật ạ?” Đàm Bân liếc Trình Duệ Mẫn một cái. “Có vẻ như anh ấy giấu giếm rất giỏi, cháu vẫn chưa có cơ hội thấy được con người thật của anh ấy, đợi Tết Đoan ngọ sang năm, cháu sẽ chuẩn bị thêm rượu Hùng hoàng[3'> cho anh ấy.”
[3'> Rượu Hùng hoàng: một loại rượu ủ nổi tiếng của Trung Quốc. Hùng hoàng có thể làm thuốc bắc, có công dụng giải độc, sát trùng, rắn rết ngửi thấy thì tránh xa. Tết Đoan ngọ, người Trung Quốc có tục uống rượu Hùng hoàng để giết sâu bọ, vẩy rượu khắp nhà để tiêu độc. Ở đây Đàm Bân ám chỉ Duệ Mẫn là một con rắn độc.
Nghiêm Cẩn đang uống trà, bỗng phì cả ra.
Sắc mặt Trình Duệ Mẫn vẫn rất bình thường, chỉ hơi ghé mắt nhìn cô, ý nói: “Cứ chờ xem.”
Bữa cơm tối tại nhà mẹ nuôi thanh đạm mà ấm cúng. Bà vừa bảo Đàm Bân ăn nhiều một chút, vừa nhìn Trình Duệ Mẫn than thở: “Thằng bé này, sao ăn bao nhiêu cũng không thấy béo lên tí nào vậy?”
Nghiêm Cẩn thì thầm: “Mẹ nuôi, mẹ có nhìn thấy Điêu Đức Nhất[4'> ăn bao nhiêu cũng không béo lên không? Cho cậu ấy ăn bao nhiêu cũng chỉ lãng phí thôi. Sơn hào hải vị đều bị cậu ấy nuôi óc hết rồi.”
[4'> Nhân vật trong phim truyền hình Sa Gia Bang, phim về đề tài chiến tranh Trung – Nhật.
Đàm Bân nháy nháy mắt với Nghiêm Cẩn, hai người nhìn nhau cười như đã ngầm hiểu.
Sau bữa cơm, người giúp việc bưng hoa quả lên, họ chuyển qua phòng khách ngồi nói chuyện. Mẹ nuôi gọi Đàm Bân ngồi xuống bên cạnh, liên tục hỏi cô chuyện gia đình.
Đàm Bân cảm thấy tính bà tuy dễ gần nhưng cũng rất nghiêm nghị, vì vậy cô không dám lỗ mãng mà thật thà trả lời từng câu hỏi của bà.
Cuối cùng, Trình Duệ Mẫn phải giải vây cho cô, nói lái sang chuyện khác.
Ti vi vẫn đang mở, chỉ có Đàm Bân hai mắt nhìn vào ti vi nhưng tâm trí lại để ở chỗ khác, còn Nghiêm Cẩn không biết đã chuồn đi đâu rồi.
Trình Duệ Mẫn ngồi bên cạnh mẹ nuôi, hai người cố gắng nói thật nhỏ, nhưng Đàm Bân vẫn loáng thoáng nghe thấy bà nói: “Dù sao bố con cũng đã có tuổi, sức khỏe lại không tốt, con cứ trốn tránh không gặp ông ấy thế này không phải cách hay…”
Liên quan đến chuyện riêng tư của gia đình người khác, nghe cũng không được, không nghe cũng không xong. Tuy không cố ý nhưng Đàm Bân vẫn cảm thấy ngại, cô nín thở khẽ đi ra ngoài.
Ra ngoài cửa, Đàm Bân nhìn thấy Nghiêm Cẩn đang đứng hút thuốc dưới giàn nho, trong màn đêm u tối, đốm lửa đỏ lúc sáng lúc tắt hiện lên trước mặt anh.
Cô đi đến gần, Nghiêm Cẩn cười, để lộ hàm răng trắng muốt, anh lấy bao thuốc ra mời cô. “Làm điếu chứ?”
Đàm Bân ngoảnh đầu lại, nhìn ánh đèn phía sau, ngập ngừng rút một điếu.
Nghiêm Cẩn bật lửa giúp cô, miệng ngậm điếu thuốc, hỏi không rõ tiếng: “Không phải đấy chứ? Em sợ tên Tiểu yêu đó à?”
“Ai sợ anh ấy chứ?” Đàm Bân cố gắng phân bua. “Em cứ hút thuốc là anh ấy lại dạy bảo rằng hút thuốc có hại cho sức khỏe, thật phiền phức. Trước đây đâu có thấy anh ấy hay lải nhải thế chứ.”
Nghiêm Cẩn chậc lưỡi. “Em đừng để ý đến cậu ta, con người này từ nhỏ đã như vậy, lúc nào cũng tỏ ra lịch sự, nghiêm túc, luôn khiến người khác bực mình.”
Đàm Bân nhịn cười đến nỗi người rung lên, tàn thuốc rơi xuống đất.
Thực ra Đàm Bân luôn tò mò muốn biết Trình Duệ Mẫn và Nghiêm Cẩn, tính cách thì trái ngược nhau, một người thẳng thắn, bộc trực, một người ôn hòa, nội tâm mà lại có thể trở thành anh em thân thiết như thế?
“Hừm, chuyện này nói ra rất dài.” Nghiêm Cẩn rít một hơi thuốc, dáng vẻ như đang hồi tưởng. “Đó là chuyện của năm lớp mười, khi đó Tiểu yêu mới từ Hạ Môn trở về, giọng nói còn lơ lớ tiếng miền Nam. Cậu ta đi học sớm, nhỏ hơn bọn anh một tuổi, dáng người n