Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1915 lượt.
bấm còi inh ỏi.
Cuối cùng Đàm Bân đẩy tay anh ra, nói nhỏ: “Chúng ta đừng làm chuyện này ở chốn công cộng, đi thôi anh.”
Trình Duệ Mẫn buông cô ra, gạt cần số và nhấn ga, sau khi qua giao lộ mới ướm hỏi: “Về nhà với anh nhé?”
Đàm Bân “ừm” một tiếng rất khẽ.
Trình Duệ Mẫn không nghe thấy, liền hỏi lại: “Cái gì? Em nói to hơn chút, anh không nghe thấy gì cả.”
Đàm Bân giơ tay tát nhẹ vào mặt anh. “Đáng ghét!”
Tuy không đau nhưng tiếng đánh rất vang, Trình Duệ Mẫn ôm mặt giả vờ ra vẻ tức giận. “Được, em cứ đợi đấy, xem anh thu phục em thế nào!”
Đàm Bân khoanh hai tay lại, tỏ vẻ không sợ, cười nhạt. “Được, em đợi anh!”
Về đến biệt thự của Trình Duệ Mẫn, vừa bước vào cửa, Đàm Bân liền quay người lại, túm chặt vạt áo của anh, lôi thật mạnh vào trong.
Cả người anh bị đổ theo cô.
“Anh muốn thu phục ai, hả?” Đàm Bân làm bộ lẳng lơ hỏi Duệ Mẫn.
Trình Duệ Mẫn cười một cách ranh mãnh. “Không được, không được, ánh mắt như thế này chẳng giống tí nào.”
Đàm Bân ấn mạnh tay, kéo Duệ Mẫn lại gần hơn. “Anh nói cái gì?”
Anh vẫn cười. “Đàm Bân, em có biết diễn viên người ta luyện cho ánh mắt đắm đuối như thế nào không? Em phải nhìn anh, thật chăm chú, tưởng tượng trước mặt em là một miếng thịt ba chỉ bóng nhẫy…”
Bao nhiêu khí thế tích tụ trên đường về của Đàm Bân đã tiêu tan hết, chỉ còn lại tiếng cười giòn tan.
Trình Duệ Mẫn nhân cơ hội đó ấn chặt cô vào tường, hôn lên môi cô.
Đàm Bân nghiêng đầu sang bên để tránh anh, vừa cười vừa nói: “Em không ăn thịt ba chỉ đâu, chỉ muốn ăn xương sườn thôi.”
Tay anh luồn từ dưới áo sơ mi của cô lên trên, ngao du khắp nơi. “Ồ, cột sống ở đây, xương sườn ở đây, xương ức… ừm, xương ức…”
Miệng nói bỗng ngừng lại, tay cũng ngừng lại ở một nơi nào đó.
Đàm Bân không thể cử động, người tê dại như bị điện giật, hai chân bủn rủn, tưởng như không thể đứng vững.
Sau đó không hiểu sao cô liền ngã nhào vào người anh, dưới lưng hai người là tấm thảm len dày, ấm áp của phòng khách.
Cô nhìn đăm đăm vào mắt anh, đôi mắt đen thăm thẳm ấy nhìn không thấy đáy. Anh yên lặng ngắm nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên, rất ít khi anh cười như thế. Đàm Bân đưa hai tay ra, từ từ cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của anh, hôn lên cơ thể anh, nhẹ nhàng, ngọt ngào, rồi dần dần di chuyển xuống dưới.
Trình Duệ Mẫn không thể ngờ Đàm Bân lại có thể kích thích anh đến thế.
Anh định đẩy cô ra, nhưng hai tay lại bủn rủn, khoái cảm khác lạ dâng lên tận đỉnh đầu, hơi thở càng lúc càng gấp.
Ký ức sau đó của Đàm Bân hơi rối loạn.
Chùm đèn trên trần nhà bỗng nhiên chiếu lên người cô. Từng chuỗi hạt pha lê tỏa ánh sáng lung linh, cHiểu Thẳng vào nơi sâu thẳm nhất trong đôi mắt cô. Cô cảm thấy hơi khó thở, cơ thể nóng bỏng như muốn tan chảy trên cơ thể anh. Thực ra động tác của anh rất nhẹ nhàng, kiềm chế, chỉ là do nhịp đập của trái tim cô quá mạnh khiến hơi thở bị ngắt nhịp. Cô hơi chau mày, không thể nhận ra khuôn mặt xinh đẹp đang đau đớn hay sung sướng.
Trình Duệ Mẫn nhìn cô, cảm thấy tất cả đã được đền đáp một cách xứng đáng.
Một khoảnh khắc run rẩy, tê tái đến rất nhanh và kịch liệt, giống như pháo hoa bay lên giữa không trung, màu sắc chói lọi chiếu rọi xuống khuôn mặt, sau đó rất nhanh tan ra như mây, lả tả rơi xuống.
Anh nằm bất động trên người cô rất lâu, áp mặt lên ngực cô, lưng lấm tấm mồ hôi. Đàm Bân cố gắng kéo chiếc áo sơ mi của anh lên, rồi vơ một chiếc áo khoác ngoài đắp lên người.
Lúc này là mùa khó chịu nhất trong năm ở Bắc Kinh, trời vẫn chưa thực sự vào đông, mở hệ thống sưởi ấm thì hơi sớm, vì vậy đến tối, nhiệt độ trong nhà cũng giống như nhiệt độ ngoài trời.
Trình Duệ Mẫn vẫn nằm im, để mặc Đàm Bân vuốt tóc anh.
Đàm Bân tưởng anh đã ngủ rồi, lo rằng hai người cứ nằm thế này trong căn phòng khách thông gió thì sẽ bị cảm lạnh, liền đẩy đẩy người anh. “Duệ Mẫn, tỉnh dậy đi!”
Chiếc giường King Size rộng hai mét của anh dù sao cũng thoải mái hơn nhiều so với tấm thảm trên nền nhà.
Đàm Bân tắm rửa xong, liền ném chiếc khăn tắm xuống tấm chăn lông ngỗng ấm áp, thở ra một tiếng đầy thỏa mãn.
Trình Duệ Mẫn bắt đầu thấy buồn ngủ, mơ màng dặn cô: “Đắp kín chăn kẻo cảm lạnh em nhé!”
Đàm Bân gối đầu lên cánh tay anh, vuốt ve lông mày anh. “Duệ Mẫn!”
“Hử?” Anh cố gắng mở đôi mắt đang nặng trĩu.
“Hỏi anh chuyện này.”
“Em nói đi!” Anh nói nhưng tâm trí như đang trong giấc mơ.
“Nghiêm Cẩn nói, hồi anh mười sáu tuổi đã không còn gia đình, là ý gì vậy?”
Trình Duệ Mẫn liền mở to mắt, cơn buồn ngủ dường như tan biến. “Anh ấy nói linh tinh với em chuyện gì thế?”
“Anh đừng quan tâm anh ấy đã nói gì, anh hãy giải thích trước đi.”
Trình Duệ Mẫn cuối cùng cũng gượng ngồi dậy. “Mấy chuyện rắc rối ấy, em cần biết làm gì?”
“Em muốn biết, đương nhiên em cần biết.” Đàm Bân vẫn cố chấp nhìn anh.
“Nói lý do xem.”
“Anh là người của em, quá khứ, hiện tại, tương lai đều là người của em.” Đàm Bân ấn tay lên ngực anh, trịnh trọng như thể tổng thống Mỹ đang tuyên thệ nhậm chức.
Trình Duệ Mẫn nhìn cô cười. “Thế có cần đó