Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.
hỏ bé, tính khí cũng khác thường. Cậu ta cậy thành tích học tập tốt, được giáo viên quý mến, khi gặp bọn anh thì luôn tỏ thái độ coi thường. Bình thường anh ghét nhất những kẻ như vậy, mỗi lần nhìn thấy cái dáng vẻ đó của cậu ta là anh lại muốn đánh, vì vậy thỉnh thoảng anh lại trêu tức cậu ta.”
Đàm Bân nghe thấy thế liền tức giận, nhả một hơi thuốc vào mặt Nghiêm Cẩn. “Thì ra anh cậy lớn bắt nạt bé, còn nói cái gì nữa?”
Nghiêm Cẩn không tránh, vừa cười vừa nói: “Anh là đại ca, cần gì phải làm mấy cái việc đó chứ? Có rất nhiều anh em nguyện làm thay anh mà. Nhưng thằng nhỏ này bị ăn đòn cũng không sợ, lần sau gặp vẫn cứ thế, vì vậy cậu ta đã bị ăn đòn không ít. Kết quả là có hôm, một tên nhóc không giữ mồm giữ miệng, nói động đến cha mẹ cậu ta, làm cậu ta tức sôi máu. Đừng thấy bình thường cậu ta ít nói mà nghĩ cậu ta không biết đánh nhau, khi đã đánh thì cũng không tồi chút nào, cu cậu dám cầm gạch ném cậu nhóc kia. Anh thấy thế liền nóng mặt, tên này dám bắt nạt cả anh em của Nghiêm Cẩn này cơ à, liền xắn tay áo xông vào. Trong túi áo anh sẵn có con dao nhỏ, định rút ra dọa cậu ta, ai ngờ cậu ta giơ tay lên đỡ, cánh tay bị dao cứa một nhát dài, máu tuôn xối xả…” Nghiêm Cẩn vẽ lại một đường trên tay mình, miêu tả. “Ở chỗ này này…”
Đàm Bân chép miệng mấy cái. “Có thế mà các anh cũng đánh nhau thật, lại còn đến nỗi chảy cả máu nữa. Vậy cuối cùng giải quyết thế nào?”
“Haizz, bọn anh đều bị dẫn đến đồn cảnh sát, họ thông báo cho nhà trường và gia đình đến nhận người. Anh bị ông bà già anh đánh cho một trận, sau đó mới biết cha mẹ cậu ấy đã ly hôn, ông ngoại cậu ấy cũng chỉ vì chuyện đó mà tức giận đến đột quỵ, mất cách đó không lâu. Tiểu nhị, con trai ruột của mẹ nuôi, túm cổ bắt anh đi xin lỗi cậu ta, anh nói với Tiểu yêu, sau này không phải sợ ai cả, đại ca sẽ bảo vệ cậu ta. Thế là bọn anh trở thành anh em kết nghĩa.”
Đàm Bân thở dài một cái. Quả nhiên là như thế, chẳng trách lần đầu đến chỗ ở của Duệ Mẫn, cô cảm thấy trong nhà anh dường như thiếu một điều gì đó.
Lúc đó Đàm Bân không phát hiện ra điều gì đó là gì, sau đó nghe đồng nghiệp nói về bố anh, cô mới nghĩ ra, trên bức tường treo rất nhiều ảnh của anh chụp cùng ông ngoại, mẹ, bạn học và bạn bè, không có bất kỳ tấm hình nào của bố.
Nghiêm Cẩn vứt đầu thuốc lá xuống đất, lấy chân di mạnh. “Tiểu yêu là người gần như không có gia đình, vì vậy anh luôn cảm thấy mắc nợ cậu ta.”
Đàm Bân ngạc nhiên ngẩng lên. “Không có gia đình? Nghĩa là sao ạ?”
Nghiêm Cẩn lấy làm ngạc nhiên. “Tiểu yêu vẫn chưa nói cho em biết sao?” Anh ta gãi gãi đầu. “À, không có gì, coi như anh lắm lời, em muốn biết thì hỏi cậu ta đi. Em gái, anh rất quý em, muốn nói với em câu này, Tiểu yêu tuy tính khí hơi kỳ lạ, nhưng là người rất tốt. Em muốn thu phục cậu ta, chỉ có một cách, đó là đối tốt với cậu ta.”
Đàm Bân nhướng mày nhìn anh.
Nghiêm Cẩn đút tay vào túi quần, nhìn cô, cười cười: “Bởi vì thằng bé này có một cái tật, đó là khi người ta đối xử không tốt với cậu ta, cậu ta cho rằng đó là một việc hết sức bình thường, nhưng ai đó đối tốt với cậu ta, cậu ta lại lúng túng, không biết phải làm thế nào.”
Câu nói cuối cùng như một cái gai đâm sâu vào trái tim Đàm Bân.
Tối hôm đó, Trình Duệ Mẫn đưa cô về nhà. Trên đường, cô muốn vén tay áo anh lên xem.
Trình Duệ Mẫn thấy lạ liền hỏi: “Em cứ kéo tay anh lại làm gì vậy? Đừng nghịch ngợm, anh đang lái xe đấy.”
Nhưng cuối cùng Đàm Bân cũng đã nhìn thấy, trên cánh tay phải của anh có một vết sẹo khá dài, vết thương đã liền sẹo lâu rồi, chỉ còn lại một vệt màu trắng, vẫn rõ vết chỉ khâu. Cô nhẹ nhàng chạm môi vào đó, cọ đi cọ lại.
Trình Duệ Mẫn nhìn cô một cách khó hiểu. “Hôm nay em sao vậy?”
Đàm Bân lùa ngón tay vào tóc anh, hôn nhẹ lên má anh, khẽ nói: “Duệ Mẫn!”
“Có chuyện gì thế em?”
“Không có gì.” Cô khẽ nói. “Em yêu anh!”
Vô lăng trong tay Trình Duệ Mẫn dường như trơn tuột, phía trước là đèn đỏ, anh đạp phanh dừng xe, quay đầu sang nhìn Đàm Bân. “Em… em vừa nói gì?”
Đàm Bân lườm Duệ Mẫn một cái. “Rõ ràng anh nghe thấy rồi, còn giả vờ giả vịt gì nữa!”
“Thỉnh thoảng anh không tập trung, lúc quan trọng nhất anh lại không để ý, thực sự anh không nghe thấy gì, em nói lại một lần nữa đi.”
Đàm Bân bực mình. “Chỉ nói một lần thôi, anh không nghe thấy thì thôi, lần sau tốt nhất anh nên đeo máy trợ thính.”
Trình Duệ Mẫn không hỏi nữa, tay phải chạm nhẹ lên vai cô, dừng lại ở cổ cô rồi dịch chuyển xuống dưới.
Đàm Bân cảm thấy hơi khó chịu, liền đẩy tay anh ra. “Anh làm gì thế?”
“Tính sổ với em.” Anh nói, ngón tay dần siết chặt. “Vừa rồi ai đã nói Tết Đoan Ngọ sang năm phải chuẩn bị rượu Hùng hoàng cho anh? Em mới là con rắn, một con rắn xinh đẹp.”
Đàm Bân vốn có máu buồn, cố gắng giãy giụa khỏi tay anh. “Bỏ ra, không là em hét lên đấy!”
Anh liền xoay mặt cô lại, ghì chặt lấy cô và hôn.
Nụ hôn của anh thật nhanh và mạnh, cùng với dư vị trà xanh mát lạnh trong miệng khiến cô không kiềm chế được, đáp lại nụ hôn của anh.
Đèn xanh đã sáng, xe phía sau bắt đầu nháy đèn,