Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341945

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.

Tuệ, cậu ăn tối chưa?” Cô muốn phân tán sự chú ý của Hiểu Tuệ.
Văn Hiểu Tuệ lơ mơ nhìn cô, một lúc sau mới lắc đầu.
Đàm Bân vào trong bếp, bưng ra một cốc sữa nóng, lén bỏ vào đó một viên thuốc an thần, sau đó hỏi: “Còn có thể cứu vãn được không?”
“Cứu vãn?” Văn Hiểu Tuệ cười nhạt. “Còn gì đâu mà cứu vãn. Tớ tát cho cô ta một cái rồi bỏ đi luôn.”
“Còn Trương Vĩ Quang?”
“Anh ta đúng là một tên cặn bã, từ đầu đến cuối, chẳng dám hé răng nói nửa lời.”
Đàm Bân cũng chẳng thốt nên lời, gặp phải loại đàn ông đó, còn có thể làm gì được chứ?
Chỉ có thể xem như mình gặp xui xẻo.
Hai mắt Văn Hiểu Tuệ đỏ mọng, giọng run run nói: “Tớ sợ, Đàm Bân ạ… Tớ sợ ngay từ lúc bắt đầu, tớ mong thời gian có thể quay ngược lại, để tớ chưa từng gặp gỡ anh ta…”
Đàm Bân lại ôm cô ấy. “Tớ hiểu, tớ hiểu hết. Hiểu Tuệ, cậu quên rồi sao? Tớ cũng đã từng trải qua chuyện như thế này mà. Nghe tớ đi, đừng nghĩ gì nữa, cứ thế mà bước về phía trước, đến năm sau, khi cậu quay đầu nhìn lại, cậu sẽ cảm thấy thật may mắn vì anh ta đã từ bỏ cậu, cậu đã không phải lãng phí nhiều thời gian để ở bên anh ta.”
Ban đêm, Đàm Bân không ngủ được, cô vẫn nghe thấy tiếng Văn Hiểu Tuệ trở mình, dường như vẫn còn khóc thầm. Cô muốn nhổm dậy xem thế nào, nhưng khi bật đèn, lại thấy Văn Hiểu Tuệ nhắm mắt ngủ say, hơi thở đều đều, chẳng có bất cứ điều gì khác thường.
Cô quay lại giường, nghi ngờ thần kinh của mình bị suy nhược nghiêm trọng.
Trằn trọc đến hai, ba giờ sáng, cuối cùng mí mắt cũng nặng trĩu, cô mơ hồ thiếp đi cho đến khi trời sáng.
Văn Hiểu Tuệ phải đi làm sớm hơn cô nên cũng dậy sớm hơn, ngoài đôi mắt hơi mọng đỏ, còn lại chẳng nhận ra bất cứ điều gì khác biệt.
Cô ấy mặc tạm đồ của Đàm Bân, hai người có vóc dáng gần giống nhau, nhưng quần áo khi mặc lên người thì đúng thật là khác biệt. Quần áo của Đàm Bân lớn hơn hai số, cô ấy mặc vào, nhìn chỗ nào cũng thấy thùng thình.
Văn Hiểu Tuệ soi gương rồi cười. “Thật khó coi. Đàm Bân, cậu có biết mua quần áo không đấy hả?”
Đàm Bân bĩu môi, giả vờ như không nghe thấy nhưng trong lòng lại cảm thấy có chút an ủi. Cô ấy vẫn còn tâm trạng để bới móc chuyện quần áo, xem ra cũng không có trở ngại gì lớn lắm.
Cô giúp Văn Hiểu Tuệ buộc lại mái tóc dài, làm như vô tình nói: “Tối nay tới chỗ tớ nhé, tớ ở một mình cũng buồn lắm.”
Thực ra cô lo lắng Văn Hiểu Tuệ ở nhà một mình lại nghĩ linh tinh nhưng không biết nói thế nào.
“Cậu đừng lo, tớ không sao đâu.” Văn Hiểu Tuệ tô son nhẹ nhàng, trông thật xinh đẹp, quyến rũ. Cô quay đầu lại mỉm cười. “Chết vì một thằng đàn ông ư? Tớ không phải loại người đó.”
Rõ ràng cô đang cố tỏ ra vui vẻ. Đàm Bân vuốt vuốt tóc cô, cười, đáp lời: “Hết giờ làm tớ gọi điện cho cậu nhé!”
Văn Hiểu Tuệ khẽ ôm cô rồi bước ra cửa.
Thấy vẫn còn thời gian, Đàm Bân yên tâm, uống cà phê, lên mạng xem tin tức.
Một tiêu đề tin trong ngành hiện lên, Đàm Bân di chuột, nhấp vào tiêu đề.
Tin đó vốn chẳng có giá trị, là phát ngôn chính thức, thông báo CEO của một công ty Hà Lan tối hôm qua đến Bắc Kinh gặp Bộ trưởng X. Vừa nhìn đã biết là tin tức do công ty bỏ tiền đưa lên.
Nhưng bức ảnh bên cạnh lại thu hút sự chú ý của cô. Giữa bức ảnh là hai nhân vật chính đang tươi cười, còn đằng sau, giữa những người mặc com lê là khuôn mặt tuấn tú, điềm tĩnh, đặc biệt thu hút.
Đàm Bân bắt đầu cắn cắn miệng chiếc cốc.
Như vậy là hôm thứ Bảy, Trình Duệ Mẫn đã vứt bỏ toàn bộ việc chuẩn bị nghênh tiếp để đi cùng cô già nửa ngày.
Vừa nghĩ đến đó, cô đã vội tự trấn an, có phải là mình nghĩ hơi quá rồi không? Dù mục đích của anh là gì đi nữa thì thành ý cũng là quá đủ rồi.
Đàm Bân cầm ba lô và chìa khóa xe, hòa vào dòng người.
Nơi đến của ngày hôm nay không phải là công ty mà là tòa trụ sở của tập đoàn Phổ Đạt.
Đàm Bân luôn tìm kiếm cơ hội có thể nói chuyện với Giám đốc nghiệp vụ Điền Quân nhưng chắc chắn không thể gặp anh ta trong văn phòng được. Cô cũng từng mời Điền Quân ra ngoài dùng bữa, anh ta đã nhận lời nhưng lại dẫn thêm ba, bốn nhân viên cùng tới làm Đàm Bân khóc dở mếu dở, rủa thầm trong lòng.
Con người Điền Quân, từ trước đến giờ cô vẫn không biết nên đánh giá như thế nào mới chính xác. Anh ta không có vẻ ngạo mạn, vô lý thường thấy của bên A, nhưng khi đối diện với anh ta, Đàm Bân luôn cảm thấy tHiểu Tự tin. Cho dù có nói với anh ta chuyện gì đi chăng nữa, anh ta cũng lịch sự gật đầu, nhưng gật đầu không có nghĩa là đồng ý, mà chỉ là tỏ ra không sốt ruột, có nghĩa là: “Tôi biết rồi” hoặc “Tôi nghe rồi”. Đàm Bân cảm thấy rất nản, cái khí chất xa cách đó luôn khiến cô nhớ đến Trình Duệ Mẫn.
Nhưng hôm nay dường như có chút thay đổi.
Đàm Bân đi một vòng văn phòng của mấy người cô quen ở phòng công trình, nghe được rất nhiều tin tức bên lề liên quan đến việc đấu thầu, đang định về thì nghe có người buôn chuyện về thể thao hình như có nhắc đến tên Điền Quân.
Đàm Bân lập tức tiếp lời, lôi hết vốn kiến thức về thể thao ra nói.
Chẳng ai ngờ những kiến thức linh tinh đó đều là lấy từ các tạp chí thời thượng mà những ng