XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342143

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2143 lượt.

ạ giá thành trong giai đoạn kinh doanh cuối, giá dịch vụ truyền thông của Phổ Đạt hằng năm đều giảm, đây chính là nguyên nhân chủ yếu kìm hãm mức tăng trưởng lợi nhuận.”
“Chúng ta có thể làm gì giúp họ?”
“Dịch vụ mới này phải hoàn toàn không giống với những đối thủ cạnh tranh khác, cùng những ví dụ thành công của những khách hàng tương tự trên toàn thế giới.”
Một vị giám đốc sản xuất cuối cùng không kiên trì được nữa, nói: “Cherie, cô nói với lãnh đạo của chúng tôi trước đi, nếu ông ấy đồng ý chúng tôi sẽ làm theo.”
Nhưng Giám đốc Philip của bộ phận sản xuất lại không nói hay được như vậy. Anh ta tham gia hội nghị qua hệ thống điện thoại, nói một câu bằng tiếng phổ thông Hồng Kông, giọng nói mềm mại, chừng mực: “Hỗ trợ bán hàng đương nhiên là nhiệm vụ của chúng ta, nhưng điều đó cũng liên quan tới một số chính sách, tôi thấy thật khó thực hiện… Cherie, cô xem thế này có được không? Cô soạn một email gửi cho team của tôi, đồng thời gửi luôn cho Dotted Line Manager[2'> của trụ sở chính, xem anh ta có ý kiến gì không.”
[2'> Một chức vụ quản lý cấp cao, quản lý gián tiếp, không phụ trách riêng một bộ phận, khu vực mà có chức năng giám sát nhiều hơn.
Đàm Bân tức khắc lặng thinh.
Dựa theo kết cấu tổ chức, bộ phận sản xuất và bộ phận kinh doanh địa vị ngang nhau, không có quan hệ cấp trên, cấp dưới, yêu cầu của Philip cũng không có gì đáng chê trách.
Nhưng bất kể là việc gì, cứ lên đến trụ sở chính thì đều từ đơn giản trở thành phức tạp, ít nhất phải mất đến nửa tháng, nếu không, mọi việc sẽ không thể giải quyết rõ ràng được.
Đàm Bân muốn gục đầu xuống bàn. Thảo nào các khách hàng luôn trách móc MPL phản ứng chậm chạp, có mỗi việc nhỏ mà trong nội bộ đã cãi cọ, làm hao tổn bao nhiêu công sức, không biết đã lãng phí bao nhiêu thời gian.

Bình thường hợp tác với các giám đốc sản xuất cũng không khác gì dỗ dành ông lớn. Người làm kỹ thuật da mặt thường mỏng, khách hàng vừa có chút phản đối đã giận dỗi. Đàm Bân lại phải vội vàng an ủi tâm hồn dễ bị tổn thương của bọn họ.
Cô âm thầm cắn răng chịu đựng, thầm nghĩ một ngày nào đó mình có quyền, việc đầu tiên cô làm chính là cho những người này xuống ngồi ở vị trí phía sau, để họ được nếm thử cảm giác phải nịnh nọt, bợ đỡ khách hàng là như thế nào.
Buổi chiều, Chủ tịch Lưu Bỉnh Khang lại gọi điện bảo cô lên phòng ông ta, báo cáo những tiến triển mới nhất.
Nhắc đến những phản ứng của các giám đốc sản xuất hôm nay, Đàm Bân cười khổ. “Sir, tôi không làm được.”
Lưu Bỉnh Khang vừa đi họp ở Châu Âu về, xem ra tâm trạng rất vui vẻ. Ông ta uống một ngụm cà phê, mỉm cười, chăm chú nhìn cô. “Cho nên cô hy vọng tôi sẽ giúp cô thuyết phục Philip?”
“Chủ tịch thật có con mắt tinh tường.” Đàm Bân đỏ mặt thừa nhận.
“Vì sao nhất định phải làm như vậy?”
Đàm Bân lấy từ trong cuốn sổ tay bài phỏng vấn đã được in ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn trước mặt ông ta.
Lưu Bỉnh Khang chỉ đưa mắt liếc nhìn tiêu đề rồi bật cười. “Tôi đã có vinh dự đọc qua.”
Đàm Bân nói sơ qua quan điểm của mình, sau đó hỏi: “Ngài cảm thấy cách nghĩ của tôi có hợp lý không?”
Lưu Bỉnh Khang dựa người vào ghế, cười tủm tỉm, cầm hai tờ giấy lên, nói: “Cô có thể nắm bắt những thông tin có ích từ đây, rất tốt. Nhưng Cherie, có một điểm rất quan trọng nhưng cô chưa hề để ý.”
Đàm Bân đứng thẳng, nói rành rọt: “Tôi đã đọc từng chữ, từng chữ một.” Kỳ thực cô muốn nói: không thể nào.
“Cô đọc lại đoạn thứ hai từ dưới lên xem.”
Đàm Bân nhận lấy tờ giấy, đọc cẩn thận.
Ý của đoạn đó rất mơ hồ, đại ý là, đầu năm sau rất có thể phổ Đạt sẽ cơ cấu lại tổ chức.
Đầu óc hơi rối loạn, cô không nắm bắt được manh mối rõ ràng.
Lưu Bỉnh Khang hỏi: “Có biết vì sao không?”
Đàm Bân lắc đầu.
“Bởi vì bọn họ muốn xâm nhập thị trường nước ngoài.”
“Trời ạ!” Đàm Bân giật mình. “Đây mới là hành động then chốt.”
Đàm Bân chống cằm, không nói gì, hiển nhiên là đang tự trách mình không nhạy bén.
Lưu Bỉnh Khang cười cười. “Cô là phụ nữ, đối với chuyện chính trị không quá mẫn cảm, mọi tình thế đều có nguyên do của nó.”
Cụm từ “là phụ nữ” vô tình hé lộ hàm ý xem thường khiến cho Đàm Bân cảm thấy có phần không thoải mái, nhưng cô chỉ có thể nhún vai, lắng nghe mà thôi.
“Được rồi.” Lưu Bỉnh Khang thu giấy tờ trên bàn lại, xem ra muốn kết thúc cuộc nói chuyện tại đây. “Công việc trước mắt vẫn đang nằm trong phạm vi kiểm soát, khá tốt rồi. Văn bản thay đổi kỹ thuật không phải là việc khó, cô cho triển khai đi. Nếu có khó khăn gì, cứ trực tiếp đến tìm tôi.”
Đàm Bàn phản ứng rất nhanh, lập tức phối hợp ưng ý, tỏ ra rất vui mừng, cảm động, đáp lại một tiếng giòn tan: “Dạ!”
Cô rất hiểu, thực ra bản thân mình đã có chút tận lực khi cầm lông gà làm lệnh tiễn, nhưng không ngờ ông ta lại ra mặt giúp cô dàn xếp ổn thỏa.
Ngày hôm đó, lúc tan tầm, phải đến mười giờ đêm cô mới đạp cửa bước vào nhà được.
Các giám đốc sản xuất làm thêm giờ, cô cũng phải ở lại để giúp đỡ, còn phải cùng với trợ lý lo ăn lo uống cho mọi người.
Lẽ ra mấy giám đốc kinh doanh cũng có thể xúm và