XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.

ười đàn ông thành công hay xem như Golf, Quý ông thời thượng,…
Đàm Bân rất ít khi đọc tạp chí của phụ nữ, những câu chuyện dạy phụ nữ làm thế nào để thu hút đàn ông khiến cô thấy vô cùng nhàm chán.
Khi rời khỏi Phổ Đạt, cô không kìm được kêu lên một tiếng: “Trời giúp ta rồi!”
Điền Quân là hội viên của một câu lạc bộ tennis. Trình độ chơi tennis của Đàm Bân cũng không đến nỗi nào, trong thời kỳ thịnh hành, cô đã từng khổ luyện môn này.
Sau khi hết giờ, cô lái xe đến câu lạc bộ, làm một thẻ chơi thử mười tiếng rồi nói chuyện cùng với người huấn luyện viên trẻ tuổi.
Đối phó với một người đàn ông ở tuổi đó, không cần phí quá nhiều công sức. Chỉ cần không tiếc lời ca ngợi, đến mức mặt mũi anh ta đỏ lựng thì Đàm Bân đã có được tin tức cô cần.
Thật ra rất đơn giản, cô chỉ cần chờ đúng giờ, đến đúng địa điểm đợi Điền Quân xuất hiện rồi làm như vô tình gặp mặt.
Huấn luyện viên mới hơn hai mươi tuổi, chưa hiểu sự đời, đương nhiên bị những lời khen của người chị này làm cho đầu óc u mê, rất nhanh đã cung cấp thời gian luyện tập của Điền Quân cho cô. Theo thông tin anh ta cung cấp, liên tục mấy ngày, cứ hết giờ làm là Đàm Bân lại đến câu lạc bộ tennis chờ đợi.
Thực tế đã chứng minh, đây là tin tình báo có hiệu quả.
Bốn rưỡi chiều thứ Bảy, cô đang chơi một ván cùng huấn luyện viên thì chợt trông thấy người mình đang chờ đợi.
Thế là Đàm Bân lau mồ hôi, làm ra vẻ không để ý đi ngang qua mục tiêu. Sau đó ra vẻ mừng rỡ, kêu một tiếng “a” rồi quay đầu lại.
Thời cơ cô chọn cũng thật thích hợp, Điền Quân cũng đang quay người, có vẻ vui mừng khi nhìn thấy cô. Nhưng sau đó Đàm Bân phát hiện vẫn còn kẽ hở, điều không như ý luôn chiếm tám, chín phần.
Điền Quân không đi một mình.
Người bạn bên cạnh anh ta bỏ kính ra, mặc bộ quần áo thể thao màu trắng, phong thái tự nhiên, nhìn Đàm Bân mỉm cười, trong nụ cười như có điều gì đó khiến người đối diện cảm thấy khó nắm bắt.
Người này, không ngờ lại chính là Trình Duệ Mẫn.
Đàm Bân lập tức sững người. Mấy ngày trước Điền Quân đều đi một mình, không có ai đi cùng nên trong kịch bản của cô không có sự xuất hiện của người thứ ba.
Hai người này đi cùng nhau thật đúng là ngoài dự liệu, Đàm Bân đột nhiên thầm run. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, bước lên phía trước chào: “Giám đốc Điền, chào anh! Ôi, lại có cả Trưởng đại diện Trình nữa, thật trùng hợp quá!”
Hiện giờ Trình Duệ Mẫn cũng trở thành bên A, mặc dù hy vọng trong vòng ba đến năm năm sẽ trở thành khách hàng thực sự của MPL là tương đối mong manh, nhưng dù sao vẫn thuộc nhóm khách hàng tiềm năng.
So với phong cách mặc đồ công sở nghiêm chỉnh, Điền Quân mặc đồ thể thao trông hòa nhã lạ thường. Anh ta đứng lên nhường chỗ. “Là cô Đàm à? Đến đây ngồi đi.” Đàm Bân cúi người cảm ơn, cô chưa ngồi xuống, Trình Duệ Mẫn đã mở một lon nước tăng lực đưa tới, giọng rất nhỏ nhưng lại như hiểu hết mọi chuyện.
Anh nói: “Đúng vậy, thật trùng hợp”, trọng âm dồn hết vào hai tiếng cuối!
Sau khi tập luyện xong, trán anh đầy mồ hôi, tóc ướt nhẹp, nhìn anh rất vui vẻ, tinh thần tốt hơn nhiều so với thường ngày. Đàm Bân đoán, có lẽ anh vừa mới tiễn sếp về nước. Cô nhận lấy lon nước, mặt không chút biểu cảm “Đương nhiên rồi, không trùng hợp thì không thành sách, không có lợi thì không dậy sớm[3'>, Trưởng đại diện Trình ạ!”
[3'> Ý chỉ những việc đã trở thành quy luật trong cuộc sống.
Trong lời nói có ẩn ý, không cần phải để ý đến tôi, còn anh, tại sao lại ở đây?
Trình Duệ Mẫn xoa cằm cười cười.
Điền Quân không để ý hai người đang đưa mắt nhìn nhau, chỉ quan sát y phục và vợt của Đàm Bân rồi hiếu kỳ hỏi: “Tiểu Đàm, cô cũng thích chơi tennis à? Trình độ thế nào?”
“Cũng tạm ạ!” Đàm Bân cẩn thận trả lời. “Trưóc đây tôi có chơi, sau đó bỏ một thời gian, nhưng cảm thấy chơi môn thể thao khác cường độ luyện tập không đủ nên lại tiếp tục chơi môn này.”
“A!” Điền Quân có vẻ ngạc nhiên. “Tốc độ của tennis so với cầu lông mạnh hơn nhiều, rất ít cô gái có đủ thể lực để có thể chơi trên nửa tiếng. Dám nói như thế xem ra cô cũng có bản lĩnh. Thật hay giả đấy?”
Trình Duệ Mẫn nhìn cô như cười như không, ngồi bên cạnh chen vào: “Thật hay giả chỉ cần chơi là biết, đúng không?”
Đàm Bân nhân cơ hội cầm vợt đứng lên. “Giám đốc Điền, từ lâu tôi đã nghe nói anh chơi đến mức chuyên nghiệp rồi, tôi ngưỡng mộ đã lâu, nhưng không dám múa rìu qua mắt thợ. Hôm nay đúng là cơ hội hiếm có, nếu anh không chê tôi trình độ thấp kém thì có thể chỉ giáo cho tôi vài chiêu được không?”
Điền Quân còn đang do dự, Đàm Bân đã tiếp lời: “Giám đốc Điền có phải cần tôi gọi anh một tiếng sư phụ?” Cô nghịch ngợm chắp tay: “Xin sư phụ xuất chiêu, đồ đệ nguyện lĩnh giáo!”
Điền Quân không nhịn được cười vỗ vai cô. “Đồ đệ ngoan, bắt đầu đi!”
Rõ ràng anh ta đã có hứng thú, bỏ khăn mặt ở cổ ra, bắt đầu khởi động chân và cánh tay. Đàm Bân quay đầu nói: “Vậy xin lỗi Trưởng đại diện Trình. Hay anh tự luyện trước, lát n