Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1951 lượt.
ữa tôi chơi với anh một ván?”
Trình Duệ Mẫn chớp chớp mắt khẽ cười, không lên tiếng, dường như hiểu lời của cô là không thật lòng.
Điền Quân cũng nói: “Tiểu Trình, xin lỗi nhé!”
Trình Duệ Mẫn xua tay. “Hai người chơi đi, tôi cũng mệt rồi, cần nghỉ ngơi một lát.”
Qua một ván chơi, Điền Quân bỗng có cái nhìn khác đối với Đàm Bân.
Đường cầu của cô nhanh và sắc, đánh vào góc hiểm, rất xuất sắc.
Bản thân Đàm Bân cũng có chút đắc ý, trong mười năm, sáng nào cô cũng chạy bộ mấy cây số, người bình thường thật không thể đạt được đến trình độ đó.
Điền Quân vô cùng kinh ngạc. “Hằng ngày? Trời ạ, con gái mà có ý chí kiên định như vậy quả là hiếm gặp, sao cô có thể kiên trì được như vậy?”
“Có gì đâu ạ!” Đàm Bân luôn không hiểu, chỉ là mỗi ngày luyện tập một vài tiếng, một thói quen rất bình thường, tại sao mọi người đều thấy cô kỳ lạ?
Điền Quân đưa đồ uống cho cô.
Đàm Bân nhận lấy, giải thích: “Cũng có lúc lười, ví dụ hôm trời lạnh, không muốn ra ngoài. Lúc đó phải cứng rắn nhủ lòng, việc nhỏ như thế mà không làm được thì mình đúng là đồ vô dụng.”
Điền Quân bất giác không kìm được, nói với Trình Duệ Mẫn: “Cậu có phát hiện ra không? Hai người nói chuyện giống hệt nhau, đúng là từ một công ty mà ra.”
Trình Duệ Mẫn hỏi: “Vậy sao? Tôi chưa từng để ý.”
“Ngày xưa cậu nói, người không kiểm soát được bản thân thì không thể kiểm soát được người khác. Có nhớ không?”
Trình Duệ Mẫn suy nghĩ một lát rồi lắc đầu. “Quên rồi, tôi có nói những lời duy tâm thế sao?”
Đàm Bân bất ngờ ngẩng lên, kỳ lạ là rõ ràng cô cũng nhớ anh đã từng nói như thế.
Khi cô còn là nhân viên kinh doanh mới, Trình Duệ Mẫn lúc đó là giám đốc khu vực phía bắc. Trong lớp đào tạo nhập môn của nhân viên mới, đối diện với mấy chục khuôn mặt nhiệt tình, trẻ trung, anh đã mở đầu như vậy.
“Kẻ thù lớn nhất chính là bản thân mình, toàn bộ nhiệt huyết chỉ có thể do bạn kiểm soát và hoàn toàn nắm trong tay. Không ai có thể hoàn toàn thay thế bạn, cũng không ai, không hoàn cảnh nào có thể dập tắt niềm vinh quang và mơ ước của bạn, ngoài chính bản thân bạn! Cơ hội thành công đều dành cho người có thể làm chủ bản thân.”
Vinh Quang và mơ ước!
Mấy chục tâm hồn trẻ trung trong lớp học phút chốc đều bị anh làm cho phấn khích.
Đàm Bân cũng không phải ngoại lệ, lúc đó cô thấy hai mắt ươn ướt. Thậm chí cô còn dán mảnh giấy trích nguyên câu nói đó trước màn hình máy tính, dùng máy tính đó suốt ba năm cho đến khi đổi cái khác.
Nhưng người nói câu nói đó hôm nay tâm trạng có vẻ buồn chán, dường như hoàn toàn không muốn nhắc đến.
Đàm Bân bất giác trầm mặc.
Điền Quân đưa tay lên nhìn đồng hồ, lúc này Đàm Bân mới giật mình, lập tức đề nghị: “Giám đốc Điền, bây giờ cũng đến giờ ăn cơm rồi, hôm nay anh nhất định phải cho tôi cơ hội mời anh một bữa.”
Lần này Điền Quân không từ chối, quay sang hỏi Trình Duệ Mẫn: “Cậu cũng đi cùng luôn chứ?”
Trình Duệ Mẫn cười to, để lộ hàm răng trắng muốt. “Cơ hội ăn tối cùng người đẹp thật là hiếm có! Tôi không thể làm kỳ đà cản mũi hai người được.”
Anh nhấc lấy túi đồ, vắt lên vai, nói đi là đi thật.
Điền Quân đành nhìn Đàm Bân, lắc đầu cười nhưng không cho đó là hành động vô phép.
Trên đường đến nhà hàng, Đàm Bân nhận được một tin nhắn, dòng tin ngắn ngủi: “Giỏi lắm! Tiếp tục cố gắng nhé, cô gái!”
Cô nắm lấy điện thoại, khóe miệng hơi nhếch lên.
Hình như Điền Quân thực sự có hứng thú với cô, anh ta không còn giữ khuôn mặt lạnh nhạt như ở văn phòng nữa mà luôn cười nói vui vẻ.
Hai người nói rất nhiều chuyện, từ tin tức trong ngành, chuyển sang những chủ đề hot nhất trên mạng, sau đó không biết tại sao lại chuyển sang chủ đề giáo dục con cái.
Nhắc đến cô con gái Tình Tình năm nay hơn mười tuổi của mình, Điền Quân không giấu nỗi phiền não.
“Tôi muốn cho nó đi học thêm sớm, đứa bé này, kết quả môn tiếng Anh của nó chẳng ra sao.”
Đàm Bân lấy rượu vang, chậm rãi nói: “Trẻ con thích chơi, cháu nó lại đang ở lứa tuổi thích phản kháng, anh không ép cháu học, tốt nhất chọn trò gì hay để nó có hứng thú trước.”
“Cách gì cũng thử hết rồi, cho nó tham gia trại hè tiếng Anh, đón học sinh trao đổi đến nhà chơi, nhưng đều không có tác dụng, nó vẫn như thế.”
“Haizz, tội nghiệp cho tấm lòng cha mẹ.” Đàm Bân thở dài biểu thị sự đồng tình. “Cái chính vẫn là bản thân nó muốn học thì mới được. Tốt nhất là phải có môi trường ngoại ngữ, không thì chỉ tốn công sức mà thôi.”
Điền Quân hỏi: “Tiểu Đàm, trước khi vào công ty nước ngoài, cô học tiếng Anh ở đâu?”
Đàm Bân cúi đầu cười. “Không giấu gì anh, khi tôi ứng tuyển vào MPL, trình độ tiếng Anh của tôi rất tệ. Khi phỏng vấn, người phỏng vấn hiểu tôi nói nhưng tôi thì không hiểu anh ta đang nói gì. Anh ta rất thẳng thắn nói thích năng lực làm việc của tôi, nhưng khả năng ngoại ngữ của tôi thì thật đáng tiếc. Điều đó khiến tôi rất buồn, tôi cũng nói với anh ta, chẳng phải có ba tháng thử việc sao? Cho tôi ba tháng, nếu k